. . Cứ mổi thứ bảy , hai giờ đồng hồ … Đã một tháng trôi qua , ngồi trước tấm bố trắng tinh khôi , cầm cái palette đã nặn đầy màu trên tay , cô gái làm mẩu nằm trần truồng trên cái giường trải drap trắng muốt … mà sao trong đầu nó trống rổng không có một tí cảm hứng nào , nó phân vân không biết phải vẽ thế nào .
Hiện thực , trừu tượng , lập thể , siêu thực .
Mạnh hay nhẹ .
Trưởng hay thứ .
Nó chỉ biết cái nó muốn là một bức tranh khoả thân , một cô gái hết sức thánh thiện , cái thánh thiện tồn tại trong mổi con người mà ai ai cũng có .
Nó từng học , từng vẽ biết là bao nhiêu cô gái khoả thân rồi , từng đường cong … cái cổ , cái bầu vú , cái eo , cái bụng , cái mông , cái đít .
cái đùi .
Lớn , vừa , nhỏ .
Gấy ốm , vừa người , mập mạp nó thuộc như cháo ! Vậy mà không biết tại sao bây giờ nó lại phân vân không biết phải vẽ như thế nào .
Cái nó muốn là một con người có da có thịt , cái da cái thịt của một con người hết sức trần tục , hết sức khêu gợi cái lòng ham muốn nhục dục của con người , cái nó muốn là một tinh thần thánh thiện , một cái trong sáng vô tư , trong sạch tinh khiết tồn tại trong bất cứ con người nào … Tất cả đều tồn tại trong một thể xác hết sức trần tục …
Nó mướn cô gái làm mẩu này là một cô bé sinh viên nhảy dù mà nó vô tình quen biết khi đi karaoke với tụi bạn .
Với quyết tâm lấy cho được cái bằng đại học rồi về giúp lại cho các em nhỏ ở cái chốn quê mùa nghèo nàn và đốt nát mà cô sinh ra và lớn lên .
Gia đình nghèo quá không có tiền cho cô bé ăn học , cô bé phải nhảy dù 1 tháng 1 lần để kiếm tiền mà ăn , mà ở , mà học ở cái xứ sở mà không một người quen biết … Qua trò chuyện , quen biết , thông cảm , rồi một chút lòng ưu ái nghệ thuật … Cuối cùng thì cô gái chịu làm mẩu khoả thân cho nó với giá 150.
000 đồng / buổi 2 giờ đồng hồ .
Vậy mà 1 tháng trôi qua rồi mà nó vẩn không biết phải vẽ cái gì .
Nhìn cô bé trần truồng nằm ngủ trên giường , cái gương mặt trái soan trắng hồng , hai cái vú không to quá , không nhỏ quá , cái bụng trắng phao , cái lồn mủm mỉm lơ thơ một ít lông , cái dáng thon thon , cái nước da trắng trẻo mịn màng , tấm drap giường phẳng phiu trắng muốt … Vậy mà nó không biết phải vẽ cái gì , vẽ như thế nào …
Nó nhớ lại , lần đầu tiên thấy một cô gái trần truồng ngồi trước mặt … Cầm cây bút chì trong tay mà con cặc nó cứng ngắc trong cái quần .
Ôi ! quá đã , cái vú con gái thật sự ngay trước mặt , cái lồn con gái thật sự ngay trước mặt .
Cô gái có lớn tuổi một chút , nhưng lần đầu tiên nó nhìn thấy phụ nữ trần truồng … không bở ngở , không xúc động sao được chứ .
Rồi nó giật mình tỉnh lại khi ông thầy vổ vai kêu nó vẽ đi … Nó vẽ mà nó rất thích thú rất say sưa , nó gọt từng đường nét , từng cái vú hiện lên tờ giấy sao mà thích ghê , nó tỉa từng sợi lông của cái lồn cô người mẩu một cách cẩn thận , cẩn thận … Rồi hết mẩu này , tới mẩu khác , hết nữ rồi tới nam , hết nam rồi lại nữ … nó vẽ riết rồi quen dần với cái cơ thể phụ nữ , con cặc nó không còn cứng lên một cách mất dạy trong cái quần nửa .
Nó say sưa học hỏi , tìm tòi , thể hiện các đường cong tuyệt đẹp toả ra từ các tác phẩm tuyệt vời mà thượng đế đã tạo ra và ban tặng cho loài người …
Rồi tụi nó ra trường , mổi đứa một hướng , mổi đứa một công việc .
Đứa nào cũng là hoạ sỉ .
Gần như đứa nào cũng tự cho mình là một nghệ sỉ vĩ đại , là trung tâm của cái vũ trụ này .
Tranh vẽ ra thì … là một tác phẩm đẹp nhất trên cái cỏi đời ngu dốt này .
Mở miệng ra thì các nghệ sĩ vỉ đại ấy luôn tuông ra một tràn từ ngữ chuyên môn , một lô một lốc hiểu biết chuyên môn càng khó hiểu càng tốt … Cái chuyên môn mà người không học thì không có cách gì có thể biết được đó là cái gì , cái đó là nghệ thuật hiện đại , cao siêu là vậy đó ! … Mổi đứa một phong cách , nhưng có một cái gần chung nhất đó là cái phong cách nghệ sỉ – Một phong thái nhìn đời chỉ bằng nửa con mắt , một lối sống hết sức nghệ sỉ là buông thả hết mình , chơi bời nhậu nhẹt thì hết ý , cá nhân mình là nhất , là trên hết ! … Riêng nó thì nó khinh , nó cho cái đó là dỏm , là cái ích kỉ , là bê tha , là lừa gạt mọi người … Tranh nó vẽ ra luôn dể hiểu , ai ai cũng có thể xem , ai ai cũng có thể nói thích hay không thích .
Không như các nghệ sỉ vĩ đại kia … Càng khó hiểu càng tốt , càng nghệ thuật cao ! … Đứa nào cũng có hàng tá các cô gái hâm mộ cái mác nghệ sỉ đi theo , hàng tá cô gái sẳn sàng hiến dâng cái gọi là con gái của mình cho chàng nghệ sỉ … thuộc đẳng cấp trí thức của xã hội .
Nó thì chỉ lủi thủi một thân một mình , cái danh chưa có … cái tiền bạc cũng đi theo cái danh … Nó chỉ đi chiếc cánh én củ kỉ , dựng ngoài đường không ai thèm ngó , ai chơi được thì chơi … nhưng ít ra cũng do nó làm ra không như tụi bạn , xe nào xe nấy 7 , 8 chục triệu … 1 , 2 trăm triệu … của gia đình cho ! hay của bá tánh thiên hạ cho .
Những bá tánh ưa thích cái chất nghệ thuật mà họ chả hiểu cái gì , mà gọi nôm na là nghệ thuật đương đại , nghệ thuật chân chính cái gì đó không biết … mà giá nó thì mắc vô cùng ! Cái giá mà qua đó nó chứng minh được họ là người có tiền có bạc và am tường nghệ thuật …. Nhiều khi tụi bạn cười nó , biểu nó thích không tụi nó sẳn sàng chia sẻ vài con bồ nhí , đẹp người đẹp nết , dể thương xinh xắn , chịu “ chơi “ cho mà xài thử … Nó khinh cái chuyện đó , nó thấy hổ thẹn cho cái giới được gọi là trí thức mà nó đang sống trong đó .
Rồi các cuộc đi chơi chung với đám bạn cùng trường khi xưa ấy .
Tụi nó chỉ thích đi gát tay gát chân , đi cà phê ôm , đi karaoke ôm … Các nghệ sỉ biết sống đó thường cười cái vụng về , cái ngây ngô của nó mổi khi đi chơi chung .
Tụi nó tội nghiệp cho thằng bạn khờ khạo , không biết cách hưởng thụ cuộc sống như chúng nó .
Còn nó , nó hổ thẹn khi thấy mấy thằng nghệ sỉ “ lớn “ vạch áo vạch quần mấy con nhỏ làm gái ra mà mò mẩm , mà bóp ngấu bóp nghiến cái vú , cái lồn mấy con nhỏ rồi cười hô hố , cái nụ cười mang đấy cái chất phong lưu quái đản , cái nụ cười đầy cái chất dục vọng , cái chất thú vật , cái chất dâm dục mất dạy … riết rồi nó tự tách mình ra khỏi cái đám trí thức cùng học , cùng ăn , cùng ngủ chung một phòng với nó khi xưa mà nay không còn gì để mà nó trân trọng cái tình bạn đó nửa .
Nó nghèo , nó không bằng ai nhưng ít ra nó còn biết trân trọng cái gì là đẹp cái gì là xấu xa bẩn thỉu .
Nó cũng vẽ tranh khoả thân , nhưng không vẽ những tấm tranh đầy cái nhục dục , đầy cái chất xác thịt dâm dục của con người .
Nó chỉ muốn vẽ lên những đường cong đẹp đẻ nhất , thanh thoát nhất mà thượng đế đã tạo ra cho loài người .
Mổi người một vẽ , triệu người triệu vẽ , không ai giống ai … chính thế mà cái cuộc sống này trở nên muôn màu muôn vẽ …
Mãi suy nghĩ miên man , nó không biết cô bé sinh viên người mẩu đã đứng cạnh … nhìn vào tấm bố trắng tinh chưa một nét bút nào của nó … Vịn hai tay vào vai nó , cô bé hỏi …
– Anh cũng chưa vẽ được à …. – Chưa …. – Sao vậy anh , đã một tháng rồi , anh tốn cho em 6 trăm ngàn rồi mà chưa vẽ được gì cả , em thấy ngại làm sao đó … hay tại em xấu quá anh vẽ không được …
– Anh không biết , em đẹp lắm
Nguồn:Internet