Tối

CÔ CÂm Truyện Người Lớn Hay 21

🇻🇳 ViệtNam
Tốc độ: 1.0x
Trạng thái: Sẵn sàng
×

Hỗ trợ cài đặt phát âm thanh

Nếu đã sử dụng Chrome/Edge nhưng vẫn không thể phát, hãy kiểm tra cài đặt Điện thoại/PC của bạn.
Đảm bảo công cụ TTS đang hoạt động, sử dụng ngôn ngữ bạn muốn nghe.

Dành cho người dùng Android và các hệ điều hành khác

Dành cho người dùng Android, Harmony, Lineage, Ubuntu Touch, Sailfish, ColorOS / FuntouchOS, hyperOS, v.v.
Truy cập Menu: Mở Cài đặt > Hỗ trợ tiếp cận > Đầu ra Văn bản thành giọng nói.
Nếu không có, Cài đặt > ô tìm kiếm phía trên > nhập "text-to-speech" hoặc "văn bản"
Sau đó chọn văn bản thành giọng nói atau tương tự.
Để thêm ngôn ngữ, nhấp vào biểu tượng bánh răng ⚙ > cài đặt dữ liệu giọng nói và chọn ngôn ngữ bạn muốn.

Dành cho người dùng iOS

Mở Cài đặt > Trợ năng > Nội dung được đọc
Hoặc cài đặt > ô tìm kiếm phía trên > nhập "nội dung được đọc" và nhấn enter
Để thêm ngôn ngữ, chọn giọng nói và chọn giọng nói mong muốn

Dành cho người dùng PC MacOS

Truy cập Menu: Nhấp vào Menu Apple () > Cài đặt hệ thống > Trợ năng > Nội dung được đọc.

Dành cho người dùng Windows

Windows 10 & 11
Truy cập Menu: Mở Bắt đầu > Cài đặt > Thời gian & Ngôn ngữ > Giọng nói.
Windows 7 & 8
Control Panel > Ease of Access > Speech Recognition > Text to Speech
Windows XP
Start > Control Panel > Sounds, Speech, and Audio Devices > Speech
Windows 2000 & ME
Start > Settings > Control Panel > Speech
Đối với người dùng PC khác như Linux, ChromeOS, FreeBSD, v.v.
Vui lòng tìm kiếm cài đặt để kích hoạt văn bản thành giọng nói trên công cụ tìm kiếm như Google, Bing, v.v.

Lưu ý Hiện tại, trang này hoạt động theo công cụ của thiết bị bạn.
Vì vậy, âm thanh được tạo ra sẽ tuân theo công cụ TTS của thiết bị bạn.

Mainan Kak Zei

. . Bạn….
Khi viết tới cái đoạn này,thằng tú ngập ngừng các bạn ạ Nó đang suy ngĩ sẽ sáng tác ra một cuộc làm tình lịch sử gữa 3 người trong cái đêm giá rét, cái đêm sương muối thấm đẫm mặt sân, ở trong kia, căn nhà yên tĩnh làng quê.
ở đó có những con người dung dị. nhưng lại mang vẻ đẹp mộc mạc, chân tình , họ sống bằng cảm súc thật..để tới mãi tận hôm nay nó vẫn reo lên như khúc nhạc trong tâm hồn của những người còn sống Để những ai .
đã từng đi qua năm tháng cùng thời cảm nhận, ngày ấy họ đã đi và đến thế nào, trăn trở những gì , vất vả và cả những khổ đau mà mỗi người gặp phải ..trên đường đời sóng gió Họ. Cô câm. Dì thắm. Cô hồng. Có thể, có bác nào đó sẽ buồn Nhưng sự thật mãi luôn là như vậy. ………. Vâng..tôi kể Nó bắt đầu từ cái hôm nay, cái hôm mà thời đại công ngệ đang thống trị con người mọi cái thật giả, biến hóa khôn lường cũng là từ thằng ất. Nó mở ra cái clíp….
hoạt cảnh là lời của một cô gái tuổi đã sồn sồn….
chắc chị làm clíp toptop đề vui.
Giọng chị dứt khoát, dỏng đảnh, chúa ngoa… Tại sao đàn ông có nhiều đàn bà thì gọi là đào hoa, tại sao phụ nữ có nhiều đàn ông lại gọi là lăng loàn Chả biết thằng ất mở thế nào.. cái điện thoại của nó để âm thanh nho nhỏ.
cứ phát đi phát lại đoạn clip.
một bà chị đã li dị chồng đi ngang dừng lại xem Chị vỗ tay cười há há. Cầm cái điện thoại của thằng ất sang dãy gế ngồi của mấy chị phụ nữ..họ xem..cười ngiêng ngả Hai chữ lăng loàn đã lâu lắm rồi ..hôm nay trở lại nó cứ làm tôi nhấp nhổm ngĩ về hai chữ lăng loàn Ngĩ về cuộc đời của bà bình và của dì thắm của tôi. Họ ra sao , ai lăng loàn nhỉ Nó làm tôi nhớ lại. Về cái phút chết chìm trong cái ngã ba cô câm , nửa thân dưới bay lên trời cao …rồi rơi xuống đất Ai đó bảo phụ nữ thật là khó hiểu. Đúng. Mấy phút trước dì thắm cứ bảo, dì mút song thì tú ấy cho cô Cô nằm ở cái chăn bên kia vẫn thức theo dõi tiếng động bên này. để khi cái đầu thằng tú ló ra, cô kẹp cho một phát, ngiến chặt hai đùi tí tôi ngộp thở Khi dì thắm rung lên theo nhịp phụt…. Mân mân , xoa xoa một lát cái chăn xô lệch, lào xào, dì chui ra khỏi cái chăn cô câm cũng rất nhanh kéo cái chăn bông đậy cái mông cô lại. dì thắm cười hì hì. ngủ tú há. dì cứ trần truồng ôm tôi , chìm nhanh vào giấc ngủ thật nhanh mệt. cơn phê ngây ngất sóng tình, men rươụ lâng lâng tôi chìm rất nhanh vào giấc ngủ để tới canh 4. con gà trống ngoài kia đập cánh vỗ lên như cái đồng hồ đúng nhịp. dì thắm bảo. tú ra gường ngoài đi..không mẹ dậy tôi ôm cái chăn ra cái gường ngoài lạnh ngắt. cứ ngĩ đêm qua đã có truyện gì…. hì hì…tưởng dì hiền. vậy mà. dì ơi…dì gê gớm thật. mấy ngày sau dì không sang nữa.
Cô câm vẫn vậy im lặng vào ra đôi lúc cảm giác buồn buồn. buổi trưa , sau một tuần cái đêm ngày bốc mộ gữa đông tôi thấy bà tôi bảo. mẹ nhẫn này. u bảo gì ạ. cả tuần nay u thấy cái tâm nó cứ buồn buồn, hôm qua u hỏi nó nó bảo..gần cuối tháng một này là ngày giỗ mẹ nó quê tôi âm lịch sau tháng 10 cứ gọi là một, chạp, giêng, hai sao hả u. nó muốn về bên nhà để làm giỗ mẹ nó , mà từ đây về nhà nó suýt soát 50 cây số, bụng nó đang như vậy đi xe đạp thế nào được, đường đi chỉ có đoạn xuống chợ trò bên huyện là phẳng , còn lại toàn đường đồi lại phải qua đò, nhỡ nó ngã xe thì khổ mẹ tôi thở dài…. u bảo này hay cho thằng tú mang đồ cũng giỗ mẹ nó sang nhà cho anh trai nó làm thay. coi như con gái về nhà chồng, ở xa, gặp hoàn cảnh…không về được mẹ tôi bảo đạp xe thì được nhưng thằng tú đi một mình con không yên tâm u ạ. à hay u nói cái thắm đi cùng, hồi này dì ấy cũng chẳng làm gì, suốt ngày sang đây cười nói với cái tâm.
Nge cũng tâm đầu hợp ý chiều tối, mưa bay lất phất.. ngày nắng , tối lạnh, thời tiết đỏng đảnh như cô gái ẩm ương dì thắm sang. bà tôi gọi dì thắm với cô câm vào nhà…. tiếng cười dì thắm vang ra.. hí hí. đi. cháu và thằng tú tiện thể gé thăm nhà bạn…. bà mợ hôm sau gặp tôi bảo. tú này, dì cháu mày đi cho khuây khỏa nhớ về kể chuyện bà nge chuyện gì ạ. à bà thấy dì mày bảo , tiện đường thăm bạn trai của nó .. nhớ đấy có gì kể bà nge nhé…bà sốt ruột lắm rồi , lâu rồi mới thấy dì mày vui .. dì mày làm sao thì bà yên tâm thế nào được. ….. Gà , gạo nếp , bánh gai với chục thẻ hương đủ cả.
Bà tôi gói gém thật kỹ sản vật giỗ mẹ cô câm cảm xúc chân thành Bà bảo .
chị ấy bên nhà vắn số mất đi giờ nhà mình thêm người , coi như được của Tôi nge bà tôi kể. Ngĩ , bà tôi đâu biết.. Tôi có cô câm đẹp nhất trong lòng. Sáng tinh sương , tôi khoác cái túi, ngồi sau dì đạp xe qua con đường làng se se lạnh con đường làng tĩnh lặng, xanh mướt ruộng rau thơm ngọt mảnh đất của làng Tú lát qua gần tới huyện tú đạp nhẹ. Vâng. Con đường rải đá , vài đoạn đổ bê tông ,cái xe phượng hoàng xích hộp mới tinh của nhà ông cậu dì cháu băng băng lao nhanh về phố huyện Hơn 9h sáng. Chợ trò. phố huyện giáp ranh hai tỉnh đây rồi. Tôi thấy dì rất vui. Dì. gì hả cu trẻ. Hí hí. Dì có âm mưu gì à. Lát cháu sẽ biết. Cái phố huyện hôm nay không phải ngày phiên chợ chỉ có lác đác người mua, kẻ bán Vài cửa hàng may đo quần áo , hàng rau, tạp hóa , bên kia hàng gạo ..bên này bách hóa buổi sáng thưa thớt bóng người Dì dắt xe tôi lẵng nhẵng theo sau. Ăn phở tú nhé. Vâng. Ngon dì nhỉ .
Thong thả.
dì mua mấy ổ bánh mỳ..bước qua bên kia..hàng gạo vài bóng người mua Lát sau dì vẫy tôi qua, tiếng dì lả lơi Nhà em nhiều gạo lắm. Anh con trai khoảng 26 tuổi cũng cao to vạm vỡ , lông mày rậm đáng mặt đàn ông Nhà e ở đâu. Hí hí, ở làng….. Nói qua nói lại lát dì rút ra cái phong bì thư, dán kín Đây là địa chỉ nhà em anh cường ạ. Phiên chợ sau em mang gạo ra, hôm nay coi như làm quen Hí hí.. dì cười ánh mắt nhì lẳng lơ. Hẹn anh phiên chợ sau chị em em mang gạo ra nhá.. Dì dẫn tôi qua bên kia đường.. Dì bảo đạp nhanh đi tú. Tới đường rẽ. tôi hối hả..lâu lâu dì ngoảnh lại phía sau Thôi chậm đi…hí hí. Hôm nay cháu dì khỏe nhỉ. À .. Mà ấy ấy chưa vậy. Dì này.
Cháu sợ bằng chết, dì lại cứ đùa Ưm.. tôi tưởng ấy rồi. Cháu chả dám. ừm.. ngoan biết đâu nge lời dì thưởng. Bánh xe quay mải miết.
đường về làng cô câm chỉ là con đường đất đỏ lượn quanh những khoảng đồi.
chân ruộng đã gặt lúa mùa vài nương sắn sắp vào ngày thu hoạch…khoảng rừng thưa thớt. bỗng đâu cái bảng bên đường khô khốc hiện ra. hai chữ. dốc thông. dì bảo .
.
dừng xe đi tú hai dì cháu dắt xe lên đỉnh dốc.
cánh đồng trước mặt bao la, man mác cảnh sắc thanh bình vài cánh cò trắng bay ngang. dì cứ nhìn mấy gốc cây thông bên đường nhìn ngó rồi dì dựa vào gốc cây thông nhìn tôi cười khúc khích. dì cười gì thế. bí mật. thế đi hay ngỉ. cháu dắt xe lên trên đỉnh đồi kia đi.. hai dì cháu lên gần tới đỉnh đồi cách xa con đường , vài bụi cây sim bụi cây hoa mua..khô cằn, nhưng nhũng cánh hoa mua buổi trưa nắng lên thật đẹp cái bờ cỏ khô rạp xuống. dì cháu yên lặng ngồi nhìn xuống cánh đồng. tú. dì cầm cái bình nhựa mở nắp..uống một hơi tú uống đi. dạ. không ngờ, chẳng ngĩ lại có cái phút thế này.
Chỉ là cảm xúc đầu đời tôi yên lặng. tú. cháu có biết cái gốc thông nãy dì dựa dưới kia không. ở đây nhiều gốc thông quá , gốc nào chả giống nhau tôi cười. cái gốc thông đó là nơi thằng cường hiếp cái tâm đó. sao dì biết. hí hí.. mấy đêm ngủ với cái tâm dì hỏi kỹ lắm.
cái cây thông đó có hai ngọn, gốc bị đốt cháy , cái tâm nhớ mãi, sao nó quên được cái kỷ niệm buồn thế có phải là cái lão con trai hồi nãy…. đúng rồi. dì hay nhỉ. truyện. dì mày đã ra đời rồi mà. đã trải qua dì mày biết đám con trai ngĩ gì, muốn gì hí hí.. thế dì đưa cái bì thư …tính viết thư tình thay cho cô câm hả. đời nào. .
tao cho nó phải sống dở, chết dở tú biết không chỉ dòng chữ thôi. mấy phút thôi cái lúc cô vợ sắp cưới của nó ra hỏi dì…. ai đấy. nó vội dấu lá thư đi. dì viết cái gì thế. tao viết.. anh đã hiếp chị gái tôi hồi cuối tháng 6 năm nay, ở dốc thông làm chị gái tôi có chửa , phải bỏ nhà đi lang thang phiêu bạt..cả đời này anh sẽ không được yên, tôi sẽ báo chính quyền thưa anh bất kể lúc nào.
Tôi ngồi nge dì nói rùng hết cả mình. Yên lặng. Dì mơ màng nhìn ra xa..bỗng dì ngả lưng lên bờ cỏ , gối dầu lên khoảng đùi tôi, úp cái nón vải lên mặ ngực dì vồng lên Dì tôi..dì gê gớm thế.. tủm tỉm. Tú. Tình yêu là tự nguyện, không ai được áp đặt cảm xúc tình yêu Dì buồn à. ừ. lần này dì ngĩ rồi.
chắc dì quay lại với người yêu của dì tú ạ sao dì ngĩ vậy. hôm trước anh ấy gửi thư cho dì, bảo.
không quên được dì hí hí..chắc lại bí quyết của dì mà lại. hí hí. tối hôm đó thích không. có.. ai chả thích , căng hết cả hai đùi…nhiều thế , làm dì nuốt không kịp lần đầu à. ừ mấy lần trước cháu thấy nó tự ra..lúc mơ mà mơ ai thế. cháu chả nhờ lúc ấy ngủ dậy thấy ướt hết cả quần. dì hỏi này .. mấy hôm dì không sang. ấy cái tâm chưa. dì nói gê quá, sao cháu dám ngày đi học dì được xem truyền hình các nước , họ tổ chức thi hoa hậu, cái tâm nhà mình có mà ăn đứt mấy con kia…nếu có đi thi khuôn mặt cái tâm , dáng nó,chiều cao , làn da..chắc hoa hậu ..cầm chắc cũng tội , chỉ vì nó câm, nên thiệt thòi dì thương nó là vì vậy. tú…. đêm ấy lúc máu lên dì ấy cho cháu. về nhà dì cứ có cảm giác .. cảm giác gì ạ. dì giống kẻ lăng loàn. lăng loàn…. bất giác tôi ngĩ lại truyện bà bình. mẹ thằng tuấn ở làng. cái bà góa chồng , dáng cao, da trắng hai mắt lẳng lơ, đi cứ đong đưa lắc lư cái mông chắc nịch bà chửi câu truyện mất gà , ất rau gê quá bà bình cũng là bị làng đồn thổi là kẻ lăng loàn. dì tôi giờ, dì đang gối đầu lên đùi tôi. trên ngọn đồi , đỉnh cái dốc thông chuyện của cô câm, chuyện của bà bình, chuyện của dì..trộn vào nhau , mỗi một cuộc đời đời người , ai cũng bắt đầu từ thời con gái dì…. gì hả tú. ngày xưa thằng tuấn ngịch ngợm lắm nó , trộm dưa, trổm ổi, cam quý cả làng mình.. hì hì. nhưng giờ lớn lên nó cũng ra dáng đàn ông rồi. cao to vạm vỡ. mẹ nó cũng bị làng bảo là kẻ khát tình. nhưng bà ấy bảo. bảo sao. chính chuyên chết cũng ra ma, lẳng lơ khi chết cũng ra ngoài đồng hí hí. à dì hiểu rồi…. đúng nó cũng có lúc phần nào giống ý của gì..tại sao mình phải khổ , phải hànhbản thân mình phải lo âu , giam hãm đời mình..cứ suốt ngày buồn rầu..trong khi ngoài kia cuộc đời vẫn đang rộng mở nhiều cái vui tú nhỉ nào dì thưởng. hí hí. hồi trước mỗi lần nge bà bình chửi..cháu về hỏi bà bà ơi sao bà bình chửi tục tĩu , lăng loàn mà đàn ông cứ lăng xăng quanh bà ấy bà cháu bảo. cọn ạ. bà ấy chửi , la to khắp làng..để che đậy cái yếu đuối bên trong bà ấy đấy sao bà nói vậy. con còn nhỏ có nhiều điều chưa hiểu được ..đời bà ấy chết chồng khi còn trẻ, khi cái sự sinh nở vẫn còn, bà ấy khát đứa con, khát đàn ông thì nó cũng chỉ là nhu cầu bản năng…. cũng cầu mong đứa con để sau này nhờ cậy. chứ con biết không cả mấy đứa con của bà bình đều một tay bà đỡ. những lúc một mình cô đơn , vượt cạn cửa tử , cửa sinh nhà bên bà ấy chả ai đoái hoài vì cho là bà ấy lăng loàn. Mấy đứa con gái thì nhỏ chỉ hơn 10 tuổi, bà phải vừa đỡ đẻ vừa chăm sóc cho bà ấy sau sinh đấy cháu ạ Lúc ấy bà ấy bà ấy nắm tay bà khóc. Chị đừng bỏ em..đời này em không quên công của chị Dì nge tôi kể.. cảm giác dì cũng ngẹn lòng. Bất ngờ…dì vít cổ tôi. Đặt vào má nụ hôn …. Thật nhẹ. Nhà mình may mắn có Bá làm bà Mụ. Lại có thằng cu thóc cháu ,đẹp trai thế này Hí hí. Mày kể làm gì lại thích lăng loàn. Iu thế. Hí hí. Lăng loàn cũng đáng iu tú nhỉ. Thế mà thằng người iu dì .
lúc nó sướng nó bảo dì là dâm tặc Há há. Dì mà gặp lại nó lần này dì cho nó chết…. Ha ha. Nắm bàn tay tôi đặt lên ngực dì. Dì hỏi thích không. Hì hì. tôi chỉ cười. Dì ngồi bật dậy cấu vào đùi tôi một phát. đi thôi cu , không trễ đò Con đường trải dài theo những cánh đồng , men theo rìa làng, chạy sát ven sông, xanh mướt những rặng tre , cũng những cánh đồng rau vàng ánh Mùa hoa cải nở. bến đò ngang đây rôi. Qua bên kia làng cô câm ở đó. Làng xáo. Bà ơi .
cho cháu hỏi nhà chị tâm bị câm ấy ạ Thế chị em cô ở đâu tới ạ. À ..cô câm gửi đồ cúng mẹ..đàm giỗ sắp đến rồi Cháu vào nhà bà đi..bà kể truyện này Dạ. Tôi cùng dì vào căn nà cách nhà cô câm mấy căn. Bà tên là lãnh.. Tình quê ấm áp, đơn sơ ,những căn nhà ngói cổ nép ở góc vườn bê cạnh cái ao Bà bảo chị em cháu rửa mặt mũi đi, quá trưa rồi bà nấu chút thức ăn, cơm bà còn nhiều lắm Dì bảo, chị em cháu có bánh mì rồi bà ạ ừ ..vậy ăn đi..uống nước lát bà gọi thằng Nẫm sang, chứ cháu sang nhà gặp cái con răng vẩu ấy cho ngứa mắt làm gì , làng này có ai ưa nó đâu, chỉ vì nó ăn ở ác sao con bé ấy lại về xin cho nó ra khỏi nhà giam chứ. rền rĩ.. tôi và dì cứ tủm tỉm cười. bên 2 cái võng đung đưa gữa hai cây cột nhà. dì và tôi..nge bà kể cái con câm là con của bà vợ sau. mẹ thằng nẫm mất , năm ấy ông bố nó xuống dưới phố làm thuê..gặp mẹ nó, cũng đẹp lắm yêu thương nhau dắt nhau về làng này..cũng làm ngề hàng xáo cháu ạ mãi gần chục năm mới đẻ được con bé..nó chẳng may lại bị câm nó đẹp nhất làng này.. khổ chả hiểu sao hai ông bà lại bỏ nó ra đi cháu ạ. cái thằng anh thì đần , nhu nhược..sợ con vợ, đã đanh đá lại hô cũng vì sợ con bé ở lại mất mảnh đất bố mẹ chia cho lúc còn sống. vậy mà…. xáo xào suốt ngày.. đời có mắt đấy cháu ạ. dì nói với ông anh cô câm .. trước lúc ra về. chị em nhà cháu chỉ mang những thứ này về cúng mẹ theo ý nguyện của cái tâm, anh sắp mâm cúng khấn mẹ cha giúp nó.. à em nói nhỏ này, sức khỏe em gái anh không được tốt, nên không về được anh đã kí giấy tờ cho bá em nhận giúp em rồi, từ nay bất kể sau này , có ai đến đây hỏi em tâm đang làm gì , ở đâu anh không được nói cho họ biết nhá. ……….. Bà lãnh bảo giờ ra về chị em cháu đừng đi theo đường cũ nữa…đi tắt qua làng ….
gần hơn nhiều các cháu ạ Chiều muộn , gió lặng Dì, cháu Thong thả ra về..cái kỷ niệm chuyến đi vẫn còn in mãi trong lòng, Lâu lâu dì ngồi sau xe..cấu tôi một phát Ê cu…hôm nào lăng loàn nhé. Chả dám. Há há. { còn }. .
Nguồn:Internet