. . Các bạn ạ. Thế là thằng tú đã ngồi kể cho các bạn nge cả chục trang viết rồi..nói thật, nói mãi cũng mỏi miệng …hihi
Có những đoạn poss lên cái bảng thời gian gi đã gần 4h sáng, mình không thể nói thằng tú ngồi kể truyện đang ở múi giờ nào ..nhưng ai đó có đi ngang vào đây đọc hãy hiểu cho, những dòng chữ này chỉ ngĩ tới cái đẹp, cái mộc mạc, cái đơn sơ đến kỳ lạ của môt thời mà có lẽ bây giờ khó tìm thấy được …
Thời gian là thước đo, là chứng nhân soi vào những góc khuất của tâm hồn, để rồi cảm nhận con người thời nào cũng biết yêu thương.
Biết tìm đến vẻ đẹp tiềm ẩn của những con người ngày ấy đã sống cùng bóng tre, bóng dừa, dòng sông..và ở đó vẫn có những gì đời thường nhất , dung dị nhất…
Trên hết là xinh đẹp nhất. Để 4 chữ của thằng bạn tôi nó bảo ….
ăn, ngủ…..( hihi hai chữ sau tôi không nói nữa nha)
Không biết còn ai muốn nge kể gì nữa, và muốn ai hiện ra…
Thanhks các bạn. Sau cái hôm đi đầm sen trở về, thằng ất có cảm giác trầm lặng hẳn, nó ngoan .
không thấy mở màn cuộc chiến cãi cọ nhau nào với thằng giáp. Tôi thấy lạ. Cảm giác như cũng buồn buồn. ồ , sao nhỉ
thế mới biết cãi nhau cũng là một nhu cầu xả struyet. thằng giáp cũng chẳng nói gì. có hôm ra ban công ngồi làm li cafe với tôi nó chỉ bảo, thị trường trầm lắng , kinh tế thế giới suy giảm, sức mua không tăng, cứ đánh nhau thêm vài năm nữa thì 8tỷ nhười chết đói
tôi cười hihi bảo , kệ tới đâu hay tới đó chép miệng thở dài , nhìn về phía có ngọn cây cao nhất ở góc kia lại nhớ về làng
thằng giáp đi vào, lát sau thằng ất ra..nó ngồi xuống trầm tư một lát rồi bảo
trưa nay tao với mày sang bên quán kia ngồi đi. mỗi thằng một hộp cơm, ngả mình bên cái võng tôi hỏi nó
tôi hỏi nó. mày chưa hết tâm trạng à..còn giận thằng mặt ngựa à
hihi nó đã bán sới khỏi cái nơi này rồi ngĩ ngợi mãi làm chó gì cho mệt. nó bảo đâu phải chuyện đó. thế chuyện gì nữa. à có truyện này tao đéo hiểu nổi, không hiểu sao lão anh trai tao hồi này đổ đốn mày ạ
bà vợ ông ấy mỡ màng như thế mà hình như lão đéo đoái hoài ..lại đi lai dắt, lái một bà máy bay suýt soát 50
thế mới lạ. tôi cười hì hì. chẳng biết sao mới nói đến đó thì thằng giáp vác lại vác cái mặt qua. nó bảo làm hộp cơm về đéo thấy hai thằng mày, đoán chắc là ở đây
anh qua đàm đạo tí. hí hí. thằng ất bảo ..mày ngậm cái mồm mày lại, không ông nhét giẻ vào mồm bây giờ
tôi bảo ..thôi đi
giờ tao hỏi này..sao bây giờ lại có nhiều truyện lạ, thằng giáp nge đây rồi tư vấn
các chị già thì thích trai trẻ. các anh trẻ lại thích chị lớn tuổi hơn. híhí. thằng giáp bảo khó đéo gì..mày không thấy chị bỏ chồng hôm nọ xin thằng ất đứa con trai là gì
ai bảo hôm ấy nó to mồm..nói hàng phát một thằng con trai
hí hí. thằng ất bật cười. tao chém gió chút ấy mà .
ai dè tai bà ấy thính như tai chó
làm tao thụt cả vòi. tôi bảo ..giáp này có truyện này ..mày tư vấn nha
ông anh thằng ất đang đam mê một bà máy bay đời tống..dòng B 52 ngoại hạng, nhà ông anh nó đang nguy cơ
khó đéo gì , ,mày kiếm thằng nào cu to hơn..lái bà ấy là bà ấy bỏ anh mày thôi..
thời nay mấy bà ấy làm ăn được, có tiền, chồng lại yếu cái khoản kia..hoặc giả ông chồng cũng đi tìm baby cho nó xanh , non, tươi mới
thay đổi tình như thay áo ..tiền không thiếu nhưng thiếu cái kia
mà cái kia càng lạ, càng mới , càng ngon ..càng non, hấp dẫn hơn là bà ấy đạp anh mày ra về thôi
chứ cần chó gì phải ngĩ. ừ nhỉ..hay đấy
tôi bảo ..hay là thằng giáp ra tay đi..hí hí
mẹ mày buồi tao đéo to ..lấy gì thi đấu ..hay mày đi..hàng mày ngon là thắng à
cả ba thằng phá lên cười …. thằng giáp bảo, mẹ nó thời đại kim tiền chả có truyện đéo gì không xảy ra cả..chỉ là mình chưa thấy, thì chưa bay ngĩ xem giờ có bao nhiêu nhóm, hội…về tình dục đó..
thằng ất bảo ..thì đó cũng là họ được thực hiện cái ao ước của mình..họ được bộc lô, giới tính , sở thích thật của mình, ngày xưa đâu có vậy ..
thằng giáp bảo. tình yêu, tình dục thì thời nào chẳng vậy , nó đi cùng với xã hội loài người ..có điều nó tùy nơi, tùy nước mà người ta biểu đạt
tụi bay thấy đó ..bên tây họ lập bãi tắm cởi truồng giống như thời nguyên thủy..đó thôi
hí hí. thằng ất bật cười bảo..ở mình mà có bãi tắm ấy thì ..tao đéo ra đó được
tại sao. mẹ ..ra đó cu cẩng tếu lên ..có mà chó cho tắm ..cu tây nó cẩng chỉ cong cong .
dốt dốt.
chứ cu tao dựng đứng 12h thì ai ngửi nổi. biết đéo đâu đấy..thế nào chả có bà nào ..mê cái ấy của mày ..xin làm quen lại kiếm ra ối tiền..há há
……. Cuộc bàn luận cũng chấm dứt , cả đám lại lóc cóc trở về cái phòng làm việc ..
tôi kệ hai thằng, chúng nó lại có cảm hứng sáng tác, cảm hứng cãi n thèm coi những đoạn chát chúng nó nói gì …
cứ ngĩ mãi cái câu nói thằng giáp bảo. ngày xưa có vậy đâu. ờ ..
chưa chắc. tôi lại ngĩ ngợi ..
ông đàm ơi ..giờ mà ông ngồi đây nhỉ..
tư vấn cho tụi cháu với. giờ mỗi năm thế giới họ đều thành lập một đội đội bóng theo hình thức sắp xếp các ngôi sao tài giỏi. nếu họ lập một đội tuyển thủ , xuất sắc về lĩnh vực tán gái, cặp bồ..chơi bời v v các kiểu thì cụ tổ đàm sẽ ở vị trí nào nhỉ
thủ môn…hay hậu vệ ..
hihì. cụ phải là đại ca ở vị trí tiền đạo cánh, luôn mang áo số 10..
cụ đại ca ơi..cụ mau hiển linh về cứu ông anh thằng ất một bàn thua với, con cháu cụ sắp đại bại rồi cứ cười tủm tỉm ngĩ cái cu của cụ đàm to , dài như thế, tán gái giỏi như thần thì ..một phát thôi anh thằng ất thua trận lại về ngay với vợ. hì hì. ừ nhỉ ..
đời chẳng ai ngờ. để rồi giờ này cứ bần thần..
ngĩ về cái phút giây mới lạ ..thần tiên bên cô hồng..nó như giọt nắng đọng mãi bên thềm ..của một thời
thời ..
chưa biết tình yêu , nhưng bản năng đã bảo ..cẩng lên, đâm vào là thấy sướng
….
Cái phút cô hồng bảo , nào buông cô ra để cô đi đón em vì sắp trưa rồi
Nhưng đàn bà ..thì nói ra như vậy, nhưng vòng tay cô vẫn ôm chặt lấy tôi..
Tôi cứ ngồi im..lát sau vai tôi ấm ấm
Giọt nước mắt cô rơi ..
Bình lặng,
cảm giác chẳng ngờ cứ vương mãi. Chả hiểu điều gì..
Tôi xoa nhẹ bờ vai cô để trần, thật mịn màng, vuốt nhẹ xuống lưng, chạm vào chân vú , mâng mâng gờn gợn, thật đầy
Cô ..cô ơi
Tú, cô muốn ôm một lát, lâu lắm rồi cô mới như vậy
Vài giọt nước mắt lại rơi xuống, mũi cô chùy chuỵet, bầu vú cứ bồng lên ..theo hơi thở và cơn xúc động của cô
Tôi bảo. Cô ơi…. Cô như đang tỉnh dần , thật tĩnh lặng, thoảng trong không gian mùi đàn ông ..mùi đàn bà trộn lại..cái mùi chỉ có sau những phút giao tình
Nó vương vãi trên gường , thật quyến rũ lòng người ..
Tú ..
Cô cảm ơn tú ..
Sao vậy cô ..
Đã thật lâu rồi cô mới có cảm giác thế này ..tú hãy giữ kỷ niệm này nhé..
mai rồi. Chả biết bao giờ có lại,
nhưng đáng iu thế. Bao nhiêu cô đơn. những lúc tủi hờn cho số phận .
phận gái góa, không chồng
Ra vào..bao nhiêu điều ong tiếng ve..chả có cảm giác yêu thương với ai nhưng vẫn bị người quanh làng đàm tiếu ..
Thôi cô đừng ngĩ ngợi..tú sẽ bên cô mà
Hì hì. ừ ..biết đâu ấy tú nhỉ ..nếu chú thoại không trở về …
thì cho cô xin nha. hì hì. xin gì hả cô. xin cái buồi tơ này, mỗi khi cô cần
hí hí. thì ra vậy ..
để hôm nay tôi mới hiểu ..
vâng..cháu chỉ sợ cô chê thôi..giờ không cho ai nữa cô nhá
ừ ..chỉ đây với đấy thôi…tú nhỉ
cô buông ra thật nhanh , hình như những người nhanh nhẹn tháo vát như cô luôn có những phản xạ bất ngờ..
cô đứng dậy. đầu chịn lên đỉnh mùng vơ nhanh cái áo ..mặc vào
tú mặc đồ vào đi ..cô đi đón em
trông nhà cho cô một lát rồi cô chở em về …. rồi hãy về. cái phút ấy thoáng qua thật nhanh, dáng cô thật đậm đà , khuôn ngực vẫn vươn cao, cái bụng phẳng ..cái rốn khít lại ..chạy xuôi xuống kia
bờ mu…cái khe vẫn đang gỉ ra…hai đùi thẳng hàng, gót chân nhỏ, hồng hào …
ôi ..cái đẹp không sao tả hết
tôi chay nhanh ra hai gian nhà ngoài mở cửa. cô ơi mới hơn 10h thôi mà. cô đã gọn gẽ bước ra..nhìn ngó ngoài sân, rồi ra mở cổng
tôi bước ra hè sân nơi để đống củi , chỗ ấy có hai khúc gỗ to chắc cô mua về làm củi nấu rượu nhưng chưa bổ được nên cô cho kê dưới gốc cây bưởi làm mấy cục gế ngồi ..
bước ra bờ giếng, vớt lên gàu nước trong lành..rửa mặt,
cảm giác thật nhẹ nhàng, nơi này đã mấy năm rồi, bao kẻ rình mò,
lượn lờ, chỉ mong đánh sập lũy, đồn…
cái đồn không có địch. nhưng lòng cô chưa thuận, đồn, lũy vẫn hiên ngang
giờ …ngói tan, trời mây..
cánh cửa mở ra,
thằng trẻ con …trời thương. mở toang cánh cửa, vào nơi sâu kín nhất
cái đầu trẻ con, chưa ngĩ ngợi
chỉ mong tết đến, rồi cùng đám trẻ quanh làng
giờ. nhìn ra cánh đồng..sau hàng lá chít phất phơ ..
những chân ruộng vẫn phơi màu đất bac, xa xa đám mạ đang lên xanh , bên kia những ruộng rau xanh tốt ..làng tôi muôn thuở gi trong tâm thức bao đời
đất và người. vẫn tồn tại đó thôi. vẫn thanh bình..vẫn đơn sơ, vẫn còn ngèo nhưng quê tôi bình dị
tôi cứ mơ màng thả hồn theo bầu trời xanh dịu , trên kia cánh cò đang mải bay theo về mấy lũy tre..
mùa đông cây cỏ như ngủ như hẹn lại mùa. khi giọt mưa xuân rơi, lại bừng lên chồi non, lá cành, cành biếc
……. Két..
Cánh cổng nhà cô hồng mở nhẹ. Ai..
ai nhỉ bóng ai đang bước qua gốc cây rơm. À….
Bà Bình tượng đài, xinh đẹp một thời..
Bà..
cháu chào bà. Ô ..
thằng tú hả..cháu làm gì ở đây thế
cháu..cháu
bà cháu bảo ra chở giúp cô hồng đi lên nhà ông đàm giao rượu..rồi sách cho cô mấy thùng nước, để cô nấu rượu ..mấy hôm nay cô bị ốm
à bà nhớ rồi ..
hôm qua cháu chở bà ngoại ra đánh gió cho nhà hồng..giờ bà vào lấy đồng bạc hoa xòe hôm qua bà cho mượn
cô hồng khỏe chưa cháu. cũng đỡ rồi bà ạ. khổ..ai vào cảnh ấy mới hiểu..bà cũng đã trải qua rồi cháu ạ
con thì nhỏ..công việc thì nhiều chả có ai phụ giúp..mỗi khi ốm đau, chả dám kêu ai..
cháu ..giúp được cô ấy thì tốt lắm..
đời này bà chả bao giờ quên ơn bà ngoại cháu ..
giờ lại đến cô hồng. bà ơi ..hình như bà với nhà cô hồng có anh em thì phải
ừ..thôi để bà rửa cái chân đã
bà Bình mặc cái quần đen, kiểu vải lãnh , nó bóng nhìn ánh lên rất đẹp, cái áo bà may kiểu triết li ôm sát thân người , khuôn ngực bà vẫn, nảy nở đậm đà
bà bước ra khoảng sân giếng..nhìn dáng bà đi..khi bà bỏ mấy củ su hào xuống nền sân
khom lưng kéo lên gàu nước..
ồ ..không biết bà bao nhiêu tuổi rồi nhỉ..nhưng bờ mông bà vẫn căng lên
nở vồng ..
sao giống kiểu mông cô hồng ấy nhỉ. ông đàm bảo , những người hay bị đồn thổi, đều là người đẹp, có nhiều người đàn ông theo đuổi đấy thôi
họ chả đẹp thì đàn ông săn đón làm gì. à..không biết ngoài chửi vì những lúc yếu lòng..
bà bình còn gì nữa nhỉ. bà ngồi bên thau nước, đang rửa mấy củ su hào..rồi bà lại đứng thẳng lên .
với cái gàu khom lưng kéo lên vài gàu nước
rồi ..bất ngờ đập vào mắt tôi thật lạ
bà cúi mình , vén cao hai ống quần lên
sát bẹn.. trắng ngần, đùi bà..bà dội lên gàu nước
xoa xoa , vuốt vuốt dòng nước chảy xuôi..t
rắng ngần thon thả, chân bà bình hôm nay bày ra thật đẹp
bảo là đã già nhưng sao vẫn đẹp ..
nên ông Đường đến chết ..chuyện mới tỏ tường
giờ còn ẩn số đứa em ..thằng khải đã 18 tuổi
chưa có ai nhận làm cha nhỉ. hì .
bà bước lên sân..tôi lây cho bà cái gế ..
ngồi hỏi han..
sao tò mò thế nhỉ…. ….
bà bình hỏi. tú nãy cháu lên nhà ông đàm à. vâng ạ, cháu chở hai can rượu lên cho ông
ông đàm khỏe không cháu. ông vẫn khỏe bà ạ..à nhưng mấy hôm trước ông ấy cảm ..ốm suýt chết ..bà cháu phải nấu cháo, cháu mang sang cho ông ấy ăn
vậy à..
cho chết..
á à..
trong đầu tôi bỗng nảy số nhanh. anh tuấn có ông đường là bố rồi. ông em là anh khải..cả làng chưa biết ai là bố
à ..
biết đâu ..
có khi ông đàm thì ..
há há. tôi ngồi im lặng chợt hỏi. bà ơi, tết năm nay bà bao nhiêu tuổi nhỉ
à tết này bà 49 cả tuổi mụ cháu ạ. à bà với cô hồng là thế nào nhỉ. à mẹ chồng cái hồng là chị gái chồng bà. vâng..
vậy là cô hồng phải gọi bà là bà mợ bà nhỉ. ừ ..
anh em cũng gần, nhưng bà cũng ít đi lại bên nhà ấy..chỉ có cái hồng cùng cảnh ngộ nên lâu lâu bà gé thôi
cả đời này bà chỉ chịu ơn bà ngoại cháu..
bà ơi hai chị con gái bà lấy chồng về dưới…..cuộc sống có tốt không ạ
cháu a..
nhờ trời thương, cả hai đứa đều giống bà , nhan sắc cũng bằng người nên đều được mấy anh con nhà khá giả theo đuổi..
chị đầu có hai con, chị sau có 1 con rồi
cuộc sống dưới phố đều có cửa hàng buôn bán. chuyện ..
con gái giống bà, chị nào chả đẹp..bà giờ lớn tuổi rồi mà cháu còn thấy ông đàm khen bà suốt
vậy hả..
lão ấy vẫn khen bà hả. vâng , bà không tin cháu à
bà nhìn xem, bắp chân bà vẫn trắng nuột đó ..
cha bố anh.
Nhỏ mà khéo nịnh ..
bà đang ngồi trên cái gế con, hai chân để thõng xoài ra phía trước, nãy giờ bà vén cao cái quần vải lãnh đen tới sát bẹn, bà cúi đầu ..xoa xoa hai bắp chân trắng , thon thả …
cháu nhìn bà vẫn đẹp à. cháu nói thật mà..
làng này chỉ có bà, cô hồng, cô câm là đẹp nhất..
tuy bà lớn tuổi nhưng cháu vẫn nge mấy ông ngồi ngoài gốc si gữa đồng khen nức nở thôi. à mà bà ơi lâu nay bà không mất rau cải nữa à. sao cháu hỏi vậy. tại ngày xưa cháu hay nge bà chửi. hì hì. cha bố anh.
giờ bà trồng rau ra ngoài đồng rồi, không trồng ngoài cánh đồng soi nữa..
cũng tại bà tức cái nhà năm bét nó lười biếng, chả chịu cấy trồng cấy gì
suốt ngày uống rượu , đêm lại đi ăn trộm rau của bà về nuôi mấy con vợ mới
ai đời 5 đời vợ 8 đứa con ..mà chả chịu làm ăn
nên bà tức bà chửi thôi..
giờ thằng tuấn nó không cho bà chửi nữa. nó bảo mẹ cứ như vậy sao con lấy vợ được..hì hì
vâng thôi chả chửi nữa bà ạ..
chúng cháu nge bà chửi chỉ thấy buồn cười. cười gì hả cháu. hì hì..bà bảo úp cái gì đó
bà nge ra..đỏ mặt bảo
cái đấy thì đàn ông các anh ai chả úp…hí hí. bà ơi năm bà sinh chị gái đầu là bà bao nhiêu tuổi nhỉ. à lúc bà đẻ cái nhâm .
.
bà 18
tôi nảy số n nay bà 48..đẻ chị mai là bà 18, 10 năm sau bà đẻ anh tuấn..vị chi là lúc đó bà 28,
2 năm sau bà đẻ anh khải ..ngĩa là bà mới 30 tuổi…năm nay bà 48 vậy là 18 năm qua bà vẫn bỏ hoang …
ông đàm năm nay 70 ông góa vợ 22 năm rồi…vậy là hơn 20 năm qua ông chinh chiến chỗ nào hả đại ca đàm. hí hí…tôi bật cười. bà bình bảo ..cháu có gì vui à..
không ạ..tại cháu thấy ông đàm vẫn khen bà , nên cháu thấy vui vui thôi ạ
cô hồng chở bé mai về. con bé ríu rít chạy lên sân..
nó chạy lại bên tôi thật nhanh. a..anh tú
cháu chào bà bình..nụ cười trẻ con thật hồn nhiên ..
cô hồng nhìn tôi. cười tủm tỉm. cháu chào mợ..
bà bình bảo..mày hôm nay có gì vui à.
Không ….
mấy ngày cháu bị cảm sốt, không dậy nổi, tí thì bỏ mất hai mẻ rượu may cứu được mợ ạ
May quá bỗng rượu nhừ vậy mà nấu lên rượu vẫn ngon chảy nhiều mợ ạ. ừ , cái ngề của mày bỏ một nội rượu là mất mấy chục bạc.
thôi thằng tú nó giúp vậy thì nhớ cái ơn của bà cháu nó nhé. vâng ạ..
hôm qua bà nhẫn không sang đánh cảm chắc cháu không dậy nổi. à cho bà xin cái đồng bạc đánh gió. chết. của mợ hà. ừ hôm qua tao đang nói truyện với bà nhẫn thì thằng tú chạy ngang kêu. hì hì..cô hồng liếc ngang tôi một cái như muốn hỏi..
nãy tú nói gì với bà bình. tôi bảo ..
cháu về cô..hôm nào cần gì giúp cô cứ kêu cháu nhá..
( còn ). .
Nguồn:Internet