. . Hihihihi. Tình hình này em chết mất các bác ơi..
Ai dè thằng tú cứ ngồi lẩm nhẩm mấy thứ ngô, khoai, sắn …lợn, gà..
gạo tẻ , gạo nếp..rượu chè, bánh gai ..cây cỏ, hoa lá.
cái mà ở làng quê trên dải đất này nơi nào cũng có vậy mà có hai bác lolitas và nhatgian cho em một phát thành nhà văn….
há há
Không biết đây là lời khen hay ý gì..
thôi thằng tú cứ nhận vơ đây là lời khen đi cho tâm hồn nó sảng khoái để có thêm chút ngị lực ngồi kể hết câu truyện ..còn không phải lời khen thì cũng chẳng sao chỉ là kể truyện thôi mà
Cái mà thằng tú muốn nói nhỏ cho các bạn biết là, thật may mắn căn nhà của cô Hồng vẫn còn ở rìa làng, cái cánh cửa gỗ lắp kính mờ vân hoa dâu qua bao năm tháng vẫn còn, trên hết là hàng lá chít, lá dong chuyên để gói bánh vẫn còn xanh tốt lắm..nhưng mẹ con cô hồng thì không còn ở đó nửa ..còn vì sao căn nhà còn nguyên vẹn thì cuối truyện mọi người mới hiểu được..
Và nó đã giúp thằng tú nhìn vào đó để nhớ lại tất cả..
ngày ấy cụ Đàm đại ca, bà bình , cô hồng, cô câm , dì thắm.. đã ngĩ gì , nói gì và giờ đây chỉ khi nào đêm thanh vắng trở về thì những người thân thương ấy hiện ra , để thằng tú nhớ lại và ngồi kể cho các bạn. Họ..
có người đã ra đi mãi mãi, có người vẫn đang hít thở không khí trên cõi đời này
Vậy nên ..người kể đã phải xin lỗi họ ..
vì đã mang cuộc đời họ lên đây , để các đại dâm thủ, các khán giả có tâm hồn yêu thương làng quê ..
đọc và cảm nhận ….
thanhks các bạn ..rất mong nhận được lời chia sẻ động viên
thân ái. Tháng chạp. …….
Các bạn đã có lần tôi bảo. ở quê chỉ gọi là một, chạp , giêng, hai
tờ lịch treo trên tường bà tôi chỉ xem hàng chữ nhỏ theo lịch âm. chẳng biết từ bao giờ bà tôi và mọi người vẫn dùng lịch như thế ở làng. đã có lần tôi mang những thắc mắc ấy hỏi ông Đàm. ông ơi..
sao chợ phiên, cúng giỗ người chết hay ngày tế ta cứ lấy ngày theo lịch âm vậy
ông đàm bảo. làng mình là làng thuần nông, họ sống theo con trăng..
vòng quay cuộc đời .
ngày sinh, tháng đẻ, ngày chết, ngày tết thì ngàn xưa để lại họ tính theo âm lịch
theo can. theo chi. tỷ như có 12 con giáp. đứng đầu là con chuột, con trâu, con hổ, con mèo, con rồng, con rắn, con ngựa, con dê, con khỉ, con gà, con chó, con lợn.
họ gọi là tý , sửu, dần , mão , thìn, tỵ , ngọ, mùi , thân, dậu, tuất , hợi
ứng với 12 con giáp có can, chi
họ gọi là ..giáp, ất, bính , đinh, mậu , kỷ, canh, tân, nhâm , quý
cứ theo vòng quay như vậy họ tính theo năm sinh , tháng sinh , giờ sinh..
ví như cháu đẻ năm con mèo thì năm ấy ứng theo can chi là chữ ất ..nên gọi là ất mão , rồi cứ vậy mà tính theo tuần tụ hàng năm
còn vòng quay của năm thì họ cứ gọi theo vòng quay con số 10 đó là. một, chạp, giêng , hai, ba, tư, năm, sáu , bảy , tám , chín, mười
vậy đấy cứ thế mà hàng năm vẫn đủ mười hai tháng đấy thôi. theo âm lịch, thì ngày tết là vào cuối tháng chạp và đầu tháng` giêng, ngày đó thường có mưa xuân , tiết trời đã qua gữa mùa đông nên thời tiết thường ấm áp trở lại.
Cây cối đâm trồi nảy lộc, cây trồng, dễ sống vì gặp mưa xuân
Ngày ấy cày cấy xong ..
thì người ta thường nhàn nhã hơn , sau một năm vất vả vì mưa nắng thiên tai
nên tổ chức ăn tết theo âm lịch. những ngày ấy con cháu ở nơi xa trở về đoàn tụ , ăn uống vui vẻ, báo công cho cha mẹ , năm qua mình sống và làm việc thế nào..cha mẹ, ông bà tặng quà mừng cho các cháu nhỏ
gọi là lì xì lấy may mắn. chính vì vậy người ta mới bảo ngày tết là ngày gia đình, dòng họ đoàn viên..nhờ đó con cháu lớn lên mới hiểu mình sinh ra từ đâu
Gốc gác ông bà dòng họ mình thế nào.
đó mới là hồn cốt, là văn hóa làng xã, dân tộc đấy cháu ạ
vì vậy mới có. người sống thì có tuổi âm để khi sinh ra, dựng vợ , gả chồng hay lúc chết đi thì tính theo tuoi tuổi âm là như vậy
nên khi làm nhà, hay họ chết thì cộng thêm một năm trong bụng mẹ ..
gọi là hưởng thọ hay hưởng dương gì đó theo âm lịch. con trăng thì. có trăng non, trăng khuyết, trăng đầy, cứ theo một chu kì 28 ngày thì tròn một tháng
người làm nông họ nhìn sao trời đêm, nhìn mây , nge gió thổi ..để cảm nhận thời tiết đang chuyển dịch thế nào
để gieo mạ, lấy nước, cày cấy vào mùa theo lịch của trời
ngàn năm nay nó vẫn cứ tồn tại như vậy đấy thôi..
đến con người cũng thế. con gái đến tuổi dậy thì , hay đàn bà cũng có chu kỳ ..gọi là kinh nguyệt..
họ gọi theo chu kỳ của con trăng đó. chữ nguyệt là gọi mặt trăng. nhật là mặt trời. như vậy thật hả ông. cháu thấy đấy ..
cứ gữa tháng ngày mười tư, mười lăm, mười sáu
theo âm lịch, cháu ra nhìn trăng nếu hôm ấy trời quang trăng lên đỉnh đầu
mà có cái quầng vòng quanh thì ngày mai trời cạn không mưa.
có cái tán như tán đèn thì trời sắp có mưa..
người xưa bảo , quầng cạn tán mưa mà..
tôi hỏi..
ông ơi sao cái gì ông cũng biết vậy. à tất cả là do mình học hỏi thôi cháu. Đọc sách nhiều thì hiểu được người xưa truyền lại gì, dạy lại gì cho các thế hệ sau
……. giờ đã vào đầu tháng chạp..
tháng cuối năm, làng nhàn nhã hơn vì qua những ngày mùa vất vả, những chân ruộng có nước đã lác đác cấy xong
đã vào gữa tháng tết. ….
sau cái buổi nhìn thấy chân bà bình. tượng đài cái đẹp một thời của làng. một thời bà bình nhiều tai tiếng nhưng cái đẹp của bà vẫn hiên ngang. đã xô đổ bao nhiêu đàn ông. đã bao người nằm dọc theo chân bà,
để ngắm nhìn. cái ấy của bà. to đẹp thế nào. tôi cũng tò mò…. giờ cũng đã hiểu. sao bà chửi ..
úp vào ấy của bà. đàn ông lại vẫn cười tủm tỉm. …..
tháng chạp. cái tháng mà người ta kiêng xây mộ, sang cát cho người chết , hay động thổ làm nhà..
vì ông đàm bảo đó là tháng tận, năm cùng..
nên mọi người chỉ sửa chữa, hàng rào…quét vôi ve trang trí căn nhà để chuẩn bị đón xuân sang
những ngày cuối năm.
Buổi sáng thì gió lạnh se se. buổi trưa nắng hanh khô. chiều âm ẩm .
có hôm đột nhiên đêm buốt giá ..
mưa rơi, mưa rơi lả tả xuống ruộng, xuống vườn
buổi trưa bên thềm. bà tôi bảo, mẹ nhẫn này
gì hả u. năm nay hôm nào con được ngỉ tết. 20 u ạ..
nhưng học trò làng chắc chiều 18 con cho ngỉ luôn, mấy ngày cuối trẻ con cũng nôn nao chuẩn bị tết nên học cũng chả vào
đứa nào cũng mong được quà, được quần áo mới
bà bảo. thế hôm rồi quà tặng được nhiều không con. à mỗi em được tặng một cái áo và cái túi sách u ạ. thế năm nay u có ca nào đẻ trùng vào ngày tết không. không con ạ, nhưng mấy ngày tết lo việc nhiều, đi lại nhiều đôi khi cũng có ca đẻ sớm
chả biết thế nào con ạ. con nhớ năm ngoái nhà mẹ tam ..đẻ rơi ngoài đồng khi đang cấy lúa đó thôi
mẹ tôi cười hì hì. thì mấy người dễ đẻ chả biết thế nào u nhỉ. không biết cái tâm nhà mình sau này thế nào..
câu truyện đẻ đái của đàn bà, ở làng..có khi là đề tài muôn thuở trong tâm thức của bà
bà bảo. cũng mong từ nay đến đó ít ca đẻ đái cho cái tâm nó nhàn ..
con bé bụng cũng to rồi .
đi lại nhiều, đường làng mẹ cũng sợ có gì thì khổ
mẹ tôi bảo. cũng mong con bé vuông tròn. bà lại bảo. năm nay cũng đẻ ít rồi, số ca mẹ khám giảm nhiều
hình như họ cũng hiểu được cái thời ..
lấy con làm của …. trời sinh cỏ , sinh voi cũng sắp qua
voi cứ sinh ra..cỏ chẳng có nhiều
hì hì. nên mới có cái truyện. hai anh thợ cầy thách đấu nhau ..
ai đẻ ít hơn, thì chịu thua can rượu
nhà ông đồng Tương ..
ông ấy bảo .
đêm tao chỉ đi đuổi muỗi, vợ cũng lòi ra một đứa nên ông đạt tỷ số 12
nhà cu vọt phấn đấu mệt mỏi, gãy cả sống lưng chỉ đạt đến số là 10..
nên mất can rượu khao mấy bác thợ cầy. uống say. cười rôm rả phết. họ đâu có biết, cái tỷ số 10 không thắng được số 12
vì bà tôi đưa đi đặt vòng cho chị nhà cu vọt. cái con số 12 đứa con đến nay vẫn là …. đỉnh cao ngất ngưởng. về. doanh số. đẻ đái ở làng, về số lượng những đứa con
Đến nay qua bao năm chưa nhà ai xô đổ được. Thế đấy,
làng. một thời kỷ niệm. nên bà tôi bảo. ngày ấy đỡ đẻ một nhà ..
quên không gi sổ làm giấy khai sinh. cuối năm đứa nữa lại tọt ra. nên. vụ mùa tháng năm phơi rơm đêm trẻ con đi ngủ …. cha mẹ mệt mỏi. bỏ quên. hai đứa ngủ ở gốc cây rơm. nửa đêm ông bố ra đái tồ tồ. hai đứa chui ra..
khóc kêu. bố đái ướt con. ôi cái thời ….
giờ. tôi đang tìm lại…. ……. 16 tháng chạp làng tôi chộn rộn chuẩn bị tết. Tết sắp tới rồi. Bà tôi kiểm đếm..
cái tâm quần áo đủ rồi. Thằng tú thêm một bộ mới nữa thôi…. Tú này. Bà bảo gì con..
2o này con ra nhà cô hồng phụ cắt lá dong để gói bánh, rồi mua cho bà 2 lít rượu để bà cúng ngày tết
chiều con lên nhà ông đàm , cắt cho cô câm mấy thang thuốc an chị con cũng vất vả theo bà mấy tháng trời
bà tôi cười hiền hòa. tôi hỏi. bà ơi phụ cấp của bà chỉ được mấy đồng..sao bà mua nhiều thứ thế ạ
hôm trước vợ chồng anh đạo cho bà mấy chục đấy con..
à vậy. thì ra. chả thấy bà lo lắng gì cho riêng mình. tôi ngĩ. thôi, giờ
chả ngủ trưa lên ông đàm chơi đã. vào lấy cái áo khoác. đi luôn. lên xem chim cu gáy đẻ. cô câm từ trong buồng đi ra cầm theo cuốn sổ. mắt cô nhìn sắc lẻm, đập vào tay tôi một cái
ý cô bảo tú đọc đi. dòng chữ. đi đâu đấy. tú đi xem chim. cô lại viết. hồi này giỏi rồi nhỉ..đi suốt hà
tôi cười, bảo
tú đi xem chim thôi mà. cô lại viết. liệu hồn đấy. ánh mắt cô nhìn sắc lẻm, liếc ngang như có ngọn lửa bên trong
tú đi nhá. cô viết. không dám. rồi nhìn theo tôi dắt xe ra cổng. bà tôi gọi với theo. cầm cái giấy bà gi cho ông đàm, với tiền này tú
tôi chạy lại sân. nhìn sang cô nhe răng cười ..
cô nhìn theo. giống như bất lực. cái cổng sau nhà ông đàm, buổi trưa tôi nhấc lên
dắt xe vào ..lang thang trong vườn , tiếng chim kêu ríu rít
trưa nay nắng ấm..mấy con chim vui vẻ như thể chào đón xuân sang
cỏ cây , chim chóc như cũng đang như thể bồi hồi ..
mùa xuân sắp về trên làng. làng tôi. nắng ánh lên vàng rực. ông đàm nge tiếng tôi gọi chim ..
ông ra ngồi nên cái bàn dưới chân gốc bưởi. nắng ban trưa..
nhìn ông như đang vẫn thể lực điền..
qua cơn cảm gió, khuôn mặt ông vẫn hồnghào..
bình thản ..
pha chút ưu tư. ông ơi. bà cháu gửi giấy ông này..
ừ để đó đi..
ông xem..
thôi ngày mai thuốc về, đủ vị cháu lên lấy nhá
ông ..
gì hả tú. sao bà bình …. lại có chuyện gì nữa hả. à hôm trước bà bình hỏi thăm ông đấy. hí hí. ông cười. thật hả, ở đâu
hôm cháu ra nhà cô hồng chở rượu lên đây. cháu gặp bà. à bà nhắn cháu hỏi thăm ông. vậy mà cháu quên khuấy mất. ừ…nhìn bà ấy hồi này thế nào..lâu lắm rồi ông chưa nhìn thấy bà ấy
ừ thì cháu thấy bà vẫn đẹp mà ông. ông ơi, ngày xưa ..
ông có. hí hí. cha bố anh chắc lại tò mò gì à. ừ thì cháu thấy lạ..khi bà bình nhắc tới ông, giọng điệu bà ấy như hờn gen ông hay sao ấy
ông đàm lưỡng lự, trầm tư một lát, rồi ông bật cười
khà khà. hình như những gì bà tôi nói về ông. một người , rất khiêm tốn không khoe khoang, cẩn trọng, sâu sắc .
luôn giữ kín tron lòng
nhưng với tôi..
ông cũng có linh tính về tuổi tác đã sắp già. nên cái pho sử của ông không được lưu kí lại, ông chết nó cũng trôi theo
nên. ông ngĩ suy. giờ chắc đã thông ..
ông bảo. tú ..bà bình là một người đàn bà đẹp nhưng cuộc đời bà ấy lấy phải ông chồng bị yếu
yếu gì hả ông. à ..ngày ấy ông đã cắc thuốc cho chồng bà ấy..cái thuốc gọi là yếu sinh lý ấy mà
ông ấy tim mạch yếu, gan , thận không khỏe, nên cái khoản ấy cứ mềm nhèo
tinh trùng yếu, khó có con
đẻ được hai đứa thì chồng bà ấy mất. lúc ấy bà ấy vẫn rừng rực. những người đàn bà hồng nhan, thì hay chuân truyên..
cái khí huyết vẫn rừng rực thì bà ấy ngồi yên sao được..
vậy nên mới có cái truyện đi lại lén lút với ông đường. cái truyện ấy như cái kim bọc trong giẻ mãi cũng có lúc lộ ra..
làng xã bàn tán , nên bà ấy mượn truyện mất rau, mất gà chửi bới để che đậy đi cái truyện kia
coi như hy sinh chút nhân cách để không ai dám gây sự, dây dưa với bà ấy ..nên mới có truyện đồn đại bà ấy là kẻ lăng loàn
mà đã lăng loàn thì không ai chấp nữa. chứ thực ra..bà ấy cũng dịu hiền lắm.
Nếu gặp được người chồng trai tài gái sắc đáp ứng thỏa mãn cái dục tình..làm người đàn ông vững chắc cho bà ấy dựa dẫn thì làm sao có truyện
chắc lúc ấy. bà ấy lại là kẻ danh giá đấy thôi. đúng vậy ông nhỉ. sao bà tôi cũng ngĩ về bà bình như thế. cháu biết không..
khi đẻ cái thằng cu tuấn..họ bên chồng nhà bà ấy tẩy chay còn nói xấu bà ấy nữa..
nên bà ấy chả đi lại gì hay dựa dẫm đượ gì. lúc đẻ ông nge chỉ có bà ngoại cháu chăm sóc ..
đàn bà một mình vượt cạn ..cô đơn
lúc ấy chỉ những người có trái tim như bà cháu mới dám vượt qua tất cả giúp bà ấy thôi cháu ạ. chứ cuộc đời ai cũng cô lập bà ây nên. đàn bà mà..
uất ức thì họ phải vùng lên ..chửi cho thỏa cái đau đớn của bản thân mình
ông ơi sao ông biết nhiều truyên ở làng mình vậy. à nơi này..là cái kho truyện của làng , đàn ông đàn bà ai có bệnh gì..cần cái gì ..họ lại lên gặp ông
thuốc thang nên ông cũng nge được nhiều hoàn cảnh. thế. thế thế cái gì hà. hì hì. cháu hỏi ông đừng chửi nha. cha bố anh..
ông có điều gì dấu cháu đâu. thế anh khải con…. con ai vậy ông. hí hí. tính đổ thừa cho ông hả. hà hà. không phải đâu, ông mà có thằng ấy thì ông đón về đây truyền ngề ..cho nó thừa kế ngề của ông rồi
thằng khải là con cái ông ở làng bên làm bên công ty lương thực trên huyện đó. sao ông biết. cái ông ấy cũng cao to khỏe mạnh..đẻ liền 3 cô con gái
ông ấy cũng muốn có thằng con trai ..gé đây ông cắt thuốc cho mấy lần
một lần ông đang cắt thuốc ho cho thằng cu tuấn con bà bình, lúc ấy bà bình ắm con lên đây
ông kia cũng qua cắt thuốc thấy bà bình ..ngày ấy bà bình khoảng hơn 30 .
vẫn trẻ nên hỏi han, tán tỉnh
ông cũng vun vào ..
nhưng tay kia cũng chả đáng mặt đàn ông..đi lại ăn ở với người hẹn đủ điều
rồi lúc chuyển được lên tỉnh ..chắc vợ con phát hiện
ép quá nên chả giữ lời..chả giúp đỡ gì bà ấy
ông vô tình thành kẻ mắc nạn vì cái tội ..giời thiệu bà bình với tay kia
mấy lần bà bình lên đây hăm he. ông chỉ biết cười trừ. đàn ông mà…mấy ai giữ được lời hứa với đàn bà..
con giáp thứ mười ba. tôi nge ông đàm kể..cứ như đang đọc pho sách ở làng
cái truyện giấu trong túi quần. truyên ma ăn cỗ. ở đời. đầu óc cứ mơ màng ..
như muốn ngủ. bên cái võng trong vườn nhà ông , giữa buổi ban trưa..
bỗng phía nhà trên ông có tiếng ai. ông đàm ơi …. ông bảo ông có khách rồi. rồi cười hì hì. ngủ đi, ông lên xem ai mua thuốc
tôi mơ mơ ..lìm lịm…
thoảng trong cơn mệt mỏi buổi trưa..
chợp mắt thật nhanh. rồi lại nge tiếng cu gáy hót vang, cơn buồn ngủ tuột qua
tâm trạng lại tò mò. buổi trưa ..ai đến nhỉ
có khi…. ông đàm nhiều điều bí mật …lắm mà. hay …. chạy lên xem. cảm giác như lại tò mò. trên cái gian trước ông đàm kê cái tủ có những ngăn thuốc để bán hàng. cái bàn để bắt mạch kê đơn..hỏi han , tư vấn người bệnh uống thuốc gì
vẫn nge tiếng rù rì. a..tiếng con gái
à không tiếng đàn bà. tôi nhón chân tới gần. tiếng được, tiếng chăng
ồ…đúng tiếng bà bình..
thỏ thẻ. á à. sao lại lạ thế này. tiếng ông đàm. thế lâu nay trong người thế nào. chả thế nào cả,
cứ bốc hỏa, nóng bừng mặt cả đêm
chả ngủ được. hí hí. á à. tôi lẻn nhanh vào cái gian buồng của vợ chồng anh đạo về hay ngủ. nhẹ nhàng khép cửa. cái buồng này tiếp giáp với gian ngoài, có vài cái lỗ thông gió trên cao
tiếng ông đàm lại vọng vào. anh thấy lốp vẫn căng thế này cơ mà. hí hí. ứ..đồ quỷ,
người ngoài đường người ta thấy bây giờ. cái tay hư…. á à. tôi nhón chân lên thành gường. nhìn thấy nửa người bà bình ngồi ngoảnh mặt vào trong tay để trên cái bàn ông đàm vẫn bắt mạch. ngòn tay ông đàm vẫn đặt ở cổ tay bà. khuôn mặt bà bình ửng hồng. gì mà tim em đập mạnh thế. quỷ sứ à. cứ mân mê tay người ta sao chịu nổi. hí hí. tiếng bà bình trong trẻo..
ông làm gì thì làm,
cắt thuốc gì cho người ta đêm ngủ được đi. tiếng ông đàm. ỡm ờ. khó gì. hí hí. em chả biết. tim tôi bỗng đập nhanh .
.
đoán ra…
ông đàm sắp có truyện. truyện gì nhỉ. cười tủm tỉm. ôi ..sao hôm nay lại may mắn thế
lại gặp bà bình. hôm trước chân bà ấy trắng hồng, mông vẫng cong, ngục vẫn nở
biết đâu được nhỉ. nhà ông đàm..
trưa nay…bà bình với ông. ôi ..sao tò mò thế
bật cười trong bụng. tôi khấn khẽ. con lạy thánh mớ bái…ông đàm ơi. ông hở …ông đàm. ( còn ). .
Nguồn:Internet