. . Thế, thế ..
mất ngủ như thế này lâu chưa. hơn nửa năm nay rồi. chết , sao lại để lâu như vậy, sao không lên đây …..
gét cái mặt nên không lên. thôi mình già hết rồi. gét làm gì nữa..đây biết lỗi rồi
lỗi gì. tại đi giới thiệu thằng lương thực..khổ chả được ăn lại còn bị gét
đấy đấy ..
ngày ấy đáng ra cho người ta dựa dẫn thì giờ có người nấu cơm cho, có phải sướng hơn không
ừ thì ..tại anh ngu ..nên giờ mới khổ thế này
tôi đứng nhón chân trên thành gường , nhìn thấy cái mặt bàn và nửa người bà bình ..
nge hai người nói qua nói lại. cứ tủm tỉm cười ..
ngĩ..
ông đàm hay thật ..toàn câu ngọt ngào , nịnh nọt bà bình
em ngiêng cái cổ gần vào đây. để làm gì. để xem cái mạch máu lên đầu với mạch cổ tay có cân bằng nhau không. bà bình ngiêng nhẹ cổ vào. ông đàm sờ sờ tìm động mạch cổ. hí hí. buồn.
buồn em
cái tay. ấy.. để im để anh nge mạch đập
thế nào..
thì cũng bị hiện tượng thiếu máu não..mất cân bằng tâm sinh lý, bốc hỏa do sắp mãn kinh
thế hả, giờ phải làm sao
thì ..phải uống thuốc khoảng nửa tháng..
mà cái ấy hàng tháng còn đều đặn không. còn , vẫn đều, chảy ào ào, đúng ba ngày là sạch
thế hôm nay được nửa tháng chưa. đang gữa tháng. ừ..
lát phải kiểm tra mấy cái mạch xuống âm xem có cân bằng không. thế xem cổ tay chưa được à..
chưa. mạch cần cổ là mạch dương đi lên ..mạch xuồng đùi là mạch âm đi xuống, phải kiểm tra kỹ chút nữa
khổ thế đấy. tuổi này nó giống như đèn dầu , lúc sắp cạn..
nó bốc lên bất thường , do rối loạn chuyển hóa hooc môn , đàn ông ngoài sáu mươi cũng bị như vậy
nên phải uống vài vị thuốc cho cân bằng âm dương ..cơ thể mới thanh tịnh, điều hòa trở lại
cái thành gường thì nhỏ , tôi chỉ đứng được nửa bàn chân
mỏi.
Thả chân xuống mặt gường. rắc ..
tiếng giát gường. nhà anh có cháu nào về à. có ai đâu , thằng đạo từ hôm đám giỗ tới nay chưa về..hôm trước nó nhắn 23 về cúng ông táo một thể rồi ở ăn tết luôn
chắc con mèo đuổi chuột, năm nay nhiều chuột quá
tôi ngồi im lặng. ngĩ …. thôi mình về để ông đàm khám bệnh, kệ ông ấy, tính mở cửa phòng anh đạo, ra cổng phía sau
nhưng tiếng ông đàm lại cất lên. này…. giờ ấy vào trong kia..đây kiểm tra thêm nhá
có sao không. thế đằng ấy cũng lâu rồi …cũng giống anh ..nhỉ
tiếng bước chân ông đàm loạch soạch , tiếng cửa mở ra phía trước khép lại
két..cạch tiếng then cửa ông đàm đóng lại
tôi lại nhón chân lên thành gường, nhìn thấy ông đàm nắm nhẹ cổ tay bà bình
đi..
ngại chết đi, ngày xưa chả chịu khám cho người ta
thì bởi..
tại đây ngu nên thiệt thòi, giờ khám cũng chưa muộn mà
đi trước đi..em ra rửa mặt đã
đấy cứ đi ra phía sau có cái nhà tắm ở góc đó. may quá , suýt chết ..nãy mà đi ra thì chết..
tiếng bước chân bà bình xa dần..tiếng cửa buồng ông đàm mở ra
chết làm sao bay giờ..
tôi nửa muốn ra về , nửa muốn ở lại..
bà bình một thời rực rỡ nhất nhì trong làng..mấy ông thợ cầy hôm trước bảo già có cái đẹp của già ..
hìhì. cứ ngĩ tới mấy ông ngồi tán phét gữa đồng giờ ngĩ cứ buồn cười..
thôi để bà bình vào thì mình ra về vậy. tiếng bước chân bà bình vọng lại , chắc bà đang lưỡng lự
lại nge tiếng ông đàm. vào đi..
ngồi nói truyện tý, lâu quá rồi có mỗi anh cô đơn, chả có ai nói truyện cũng buồn..
sao bảo kiểm tra mạch âm gì đấy. thì vào đây anh mới kiểm ra được. im lặng ..thật lâu
một lát sau tiếng ông đàm lại vọng sang..
ngày ấy anh ngu quá ..chả ngĩ ra, để em rơi vào tay kẻ khác..bao năm nay thiệt thòi ..
giờ mình hãy quên hết mọi cái đã qua đi nhé..biết đâu mình lại có khoảng trời riêng
chả tin, em nge anh thiếu gì khoảng trời riêng
làm gì có ..họ cứ đồn thổi vậy chứ nhiều lúc ốm đau có một mình ..anh chỉ muốn chết
ấy sao lại thế. à đây có nge hôm trước thằng cháu tú nói mới bị ốm suýt chết hả. ừ..
nằm sốt hai ngày trời chả dậy nấu cơm nổi, nhịn đói may hôm ấy có thằng cu đi học về gé qua thăm, nó kêu bà ngoại nó nấu cháo mang sang ..không thì hôm nay lấy ai bắt mạch cho em nữa
cho chết..gét cai mặt
nỡm..
.
buồn , buồn em
chuỵet .
.
tiếng trì tuỵet
á à , chắc đang hôn nhau rồi
hì hì..
tôi nhìn xuống mặt gường, cái gường trong buồng anh đạo đã được cuộn cái chiếu lên, chắc ông đàm để chiếu khỏi bụi, khi nào con cái về thì trải chiếu ra nằm cho sạch.
Vô tình tôi thấy có cái dây vải. lấy cái dây xỏ vào hai quai dép , cột vào ngang sườn như người ta đeo cái giỏ đựng cá bên hông, đi chân đất
nhón từng bước ra cánh cửa.
Khẽ mở. nhìn qua phía cửa buồng ông đàm. không biết ông có ý gì..mà cửa buồng ông không đóng lại ..chỉ khép hờ
tiếng bà bình vọng ra. ấy cái lại ..
thì cái mạch nó nằm ở chỗ ấy..nằm im để anh bắt mạch
hí hí..buồn
tiếng bà bình cười ré lên. tôi ngập ngừng , nhón chân .
bước từng bước một
cái cảnh đi rình. hí hí, không khác gì kẻ trộm ..
ngĩ lại cũng thật buồn cười. ấy ấy ai lai cởi…cái cửa chưa đóng kìa. tiếng bà bình vọng ra. kệ , nhà anh có ai đâu ..mà phải đóng
á à…. tôi nhón chân tới sát cửa buồng..hé mắt vào ..chả thấy gì nhiều, chỉ thấy cổ chân bà bình từ đầu gối trở xuống , đang nằm ngửa trên gường
giờ mở cửa ra thì bà bình phát hiện. nhớ hôm trước cái gian phòng nhỏ , cái gian ông hay kê mấy bao thuốc bắc, kề vách phòng ông đàm có cái khe
cái hôm cô cháu dâu, trách móc ông đàm
tôi tiến thêm mấy bước lách nhẹ vào. ồ hôm nay nó thật trống trải .. hết thuốc rồi , đang đợi thuốc ngày mai về
tiếng tôi thở phì phò, vì hồi hộp
dựa vào vách tường , nín thở..
điều hòa tâm trạng .
lại nhẹ bước chân lên
cái khe ván đây rồi ..
bên kia bà bình nằm ngiêng , ôm lên cổ ông đàm cả hai người trên mình đang
lõng thõng áo quần, chỗ có chỗ không
ông đàm đang vuốt bàn tay kéo cái quần bà bình trôi qua bắp chân. mặt ông đỏ au mồm vẫn đang hôn bà bình. chuỵet chuỵet. cái quần dài của bà đang trôi xuống. cuối gường. cái ống quần thõng xuống nửa trên mặt gường , nửa ở thành gường
mông bà bình căng mọng, cái eo thắt lại , lưng phẳng
rất thon. ồ đúng thật. người đẹp bởi tại là da..bởi tại mẹ cha trao cho cái dáng hình
một thời dang dở. chân bà vẫn nuột , gót hồng hào như tô điểm
cái quần con màu sữa, khít lại ở khe mông..bàn tay ông đang vuốt ve
như đang mơn man trên cai mép thun quần…. a. ông đã móc ngón tay vào. từ từ , cái quần con đang trôi xuôi thật nhẹ..nó đang vượt qua hõm mông nảy nở, đang trôi..
hở rồi , lấp ló cọng lông..
ôi cái lỗ hậu, chúm chím trắng hồng
ông đàm chờm lên , bà ngửa mình ra
ôi. vú bà to thế. ông lại vuốt tay lên mu..xoa xoa rồi kéo cái thun quần thật khẽ , nó đang vượt qua cái đỉnh mu bà
cỏ non, cỏ già xẹp xuống , rỗi lại dựng lên
cái thun trượt qua. cả vùng ngã ba bà bình bày ra thật đẹp. ông đàm vuốt tay xuống khe như vớt tay vào thau nước ..
cái kiểu mân mê , nhúm nhúm mấy sợi lông dài
ứ ..đau, sao lại dứt lông
hí hí. nhạy nhỉ, anh dứt sẽ thế mà chỗ ấy của em vẫn nhạy nhỉ
tiếng ông cười hì hì. em thích không. có .
hai bữa nay trong người em cứ sờn sờn…. nó chảy ra nhiều lắm hả. ừ..chả biết sao tuổi này mà ngày phải thay quần con mấy lần
thì người ta bảo sắp mãn kinh cũng giống như lúc dậy thì..
anh cho này. cho cái gì. ông đàm cầm tay bà bình để vào con cu. ối ..to thế
hí hí..lúc trước còn to hơn ấy chứ
gét cái mặt. toàn cho đưa nào cầm..giờ mới tới lượt em, chả biết còn nước non gì không
hí hí. còn chứ..từ nay nó là của em đấy
chả thèm. ư…. tiếng bà bình rên nhẹ khi tay bà vẫn vuốt vuốt buồi ông. bất ngờ ông đàm lấy tay trái nâng đùi bà bình dạng ra. cái thế bà nằm.. chân thẳng, chân co, cái đùi bên trái của bà, bị tay ông nâng lên
vô tình , cả cái khe bà mở ra theo hướng tôi nhìn
ôi , nó ngậm chặt , ướt nhòe..
cái rãnh khép lại.
hai múi thật to.. khi ông lấy ngón tay vành ra
ông nhe răng cười …. ôi L.. bà bình
đẹp thế. cái mu thì cao, nhìn thật múp,
cái ngấn vì bà có tuổi nhưng nó như tô điểm, phân ra hai nửa dưới trên
bên trên là bụng, bên dưới là mu
ôi. mảnh đất xéo của bà..một thời bao ông ở làng
cấy cày ..
giờ ông đường đã ra đi , bỏ lại ông đàm chăm bón
ư .
.
tiêng bà bình rên lên rất khẽ
khi tay ông buốt lên đỉnh rãnh, khe L…..hạt lạc ló ra
ông vân vê..vuốt vuốt ..lại giựt nhẹ sợi lông
bà bình ưỡn mông. bóp cu ông đàm thật chặt. ( còn ). .
Nguồn:Internet