. . Mọi người ơi. À quên , các đại dâm thủ ơi
Hì hì ..vào đây chủ yếu tìm chút hứng, một chút cứng..bác nào mạnh phọt được thì tốt ….
hà hà
Tôi thì chỉ có tí ti góp sức với giúp anh em nào cứng được thì quý hóa..còn ko cúng được thì không buồn nha
Quanh đi , quanh lại chỉ có hôm qua, hôm nay và ngày mai
Sinh, lão , bệnh , tử
Ăn , ngủ, đụ, ỉa
Mặt trăng, mặt trời, con người, trái đất
Làng quê , lũy tre, bờ ao , gốc ra..ruộng đồng
Thế mà loanh quanh hết hơn chục trang rồi..mỏi hết cả tay
Ngẫm cái câu nói của thằng giáp thì chỉ loanh quanh mấy chữ vậy thôi mà nó đi hết cả cuộc đời người ta rồi. Các đại dâm có đọc thì cố mà luận lấy cái ý, cái câu , cái hôm qua và hôm nay nha..
Người kể truyện không viết để bán, nhân vật thì có sao nói vậy..
Mấy hôm nay trái gió trở trời.
thời tiết thất thường nên đêm tĩnh lặng chưa thấy các nhân vật hiện về …
Không biết đêm nay nhớ được tí nào không , để bác trai già ham chơi đỡ hóng
Hì hì..thanhks các bạn
Sau cái hôm tôi thằng giáp qua cái quán bên kia đường, bàn mưu tính kế cứu anh thằng ất
Cả ba thằng nói ra thì như vậy, nhưng chả có cách nào giúp được thằng ất vui hơn
Vì cái ấy thì chẳng to, dài .
cụ đại cao thủ thần tượng một thời ở làng thì cụ đã ra đi …
Mấy ngày trời cái grup chả có gì sôi nổi..luận bàn
Buổi sáng chiếu thứ 6. thằng ất bảo chiều nay tao về nhà..
Tôi cũng chỉ ừ hử. Trưa chủ nhật điện thoại của tôi kêu vang. Thằng ất bảo , lát khoảng 2h chiều mày với thằng giáp ra lều câu cá nhé
Nó bảo xe tới đó nó xuống xe mày ra đón tao vào. Tôi bảo kêu cả thằng giáp à. Nó nói. ừ tao kêu rồi ..tao về có mang xuống mấy thứ đặc sản quê
bành gai, nem chua, gà đồi, bánh dầy, xôi nếp…
tôi hỏi mang đéo gì nhiều thế. nó bảo. chị dâu tao mừng quá nên bà ấy làm , mua thêm mấy thứ sản vật ở quê ấy mà
khoảng 2h chiều tôi chạy xe ra tới đường rẽ vào đầm thằng ất trờ tới. cả mấy đứa lững thững vào khu câu cá giải trí. chiều chủ nhật, các tay câu đông ngịt
hết lều ngồi..
tôi bảo cần gì lều, mình có câu kẹo gì đâu, mướn cái bạt .
kêu nước đá, mấy chai bia ..lên ngồi chỗ rặng dừa kia, thả hồn ngắm trời đất cho bớt đau đầu..
rượu nếp mua ở làng,
thơm , cay dìu dịu , bốc nhẹ sau 2 li đầu..
li thứ 3 đầu óc cứ lâng lâng..nhìn sang bờ bên kia , dọc theo bờ đầm, mấy em dịch vụ mang bia, mang đá , cho mượn , thuê cần, mồi câu cứ dập dìu
mắt thì hoa, nhìn cứ nhập nhoàng
lạ thật. cũng nón lá, dáng cao, trông thật giống cô Hồng..đầu óc cứ mơ màng…
thằng giáp bảo. ê thằng cù lần , mày có ý gì thế..mà cứ nhìn mông người ta đăm đăm thế
thằng ất sau vài li rượu nếp, giọng điệu nó cũng có vẻ tào phào
ê mày từ nay đừng gọi nó là cù lần nữa. thằng ất bảo, tại sao
thằng ất bảo uống đi rồi tao nói. 3 thằng lại rượu nếp quê..thằng giáp thì rót bia nâng lên , một trăm phần trăm vui đáo để
Thằng ất bảo tụi bay biết gì không. Tao hôm nay vui..
vì nhờ có cuộc tư vấn của tụi bay hôm trước mà tao đã giải quyết đẹp vụ ông anh tao. Nó cười há há. Nó bảo không ngờ cái cái vụ ông anh trai tao lại giải quyết nhanh gọn như vậy. Thằng giáp bảo. Có gì nói mẹ đi, câu giờ hoài
Há há. Thằng giáp cười vang cả khu bờ đầm ..cũng may cái bạt trải xa mấy anh cần thủ ngồi câu
Nó bảo. nge tao nói này. ở trên đời ..
người ta có số mạng hết ..người tính không bằng trời tính, mọi cái không phại tự nhiên mà có , duyên trời sắp đặt hết cả .
trời cho ai gặp ai thì đều do trời xe duyên
còn trời đã không cho gặp thì ..mày có quấy đạp thế nào cũng không thành
tỷ như câu truyện ông anh tao. đúng là có thằng cu to hơn..
non, thơm hơn nên bà máy bay kia đạp ông ấy ra rìa rồi
há há. ở đời. người ta. có duyên , có nợ..
tỷ như cái thằng cù lần này nó không đi học cùng tao, làm việc với tao bao năm nay..thì có lúc tao bị cái tính bốc đồng làm hỏng hết việc lớn
nào giờ tao nâng li rượu để xin lỗi lại lần nữa cái câu ngày xưa tao chửi ..
địt cụ mày. hí hí. nhưng tao là loại chó sủa to, nhưng không cắn
còn thằng cù lần thì nó chẳng sủa ..nhưng lại cắn
thằng giáp đế vào ..
thế ra thằng cù lần là loại booc đun à..cắn phát là ngập răng, cắn rồi là không nhả hả
hihihi. tôi và tụi nó cười ngiêng ngả , chẳng ngờ cuộc đời lại có những câu truyện thế này
lát sau tôi hỏi. thế mày về nhà. làm thế nào mà ông anh mày lại quay đầu là bờ. à ..
chiều qua tao gọi ông ấy ra cái quán nhậu ở bờ sông..
mẹ nó ở quê giờ cũng gần mấy khu công ngiêp..mấy đứa đi lao động ở nước ngoài về.
Mở quán
học phong cách các nơi, các kiểu , quán xá giờ cũng có rau xanh, rau non phục vụ bưng bê, nhìn cứ hoa cả mắt
tao đánh bài ngửa bảo..
thôi anh buông con mẹ máy bay đi, về lo dạy dỗ con cái, chăm sóc gia đình, đừng để ông bà già đau đầu nữa..nhà có hai anh em ..anh ở gần sau này để ông bà già nhờ vả lúc ốm đau
cả đời hai ông bà già..3 phần khổ , giờ chỉ có 1 phần thảnh thơi lúc tuổi già
truyện này mà đến tai ông già thì anh tan thây…. nội cái truyện thằng cu con anh cứ geem gủng ất ơ ông già muốn điên rồi. anh thì lạ gì tính nết ông bà già, ngày xưa khổ, sống chắt chiu, nhưng hết lòng thương con , nuôi con ăn học
giờ anh em mình cũng đã trưởng thành hãy cho các cụ được trông thấy con cái mà nhẹ lòng. còn nếu anh không chịu buông..
em sẽ cho thằng bạn em ,cu to, lắm tiền..hào hoa, phong nhã tấn công bà ấy xem anh có địch nổi không
thế ông ấy bảo thế nào.
Thằng giáp đế vào. Ông ấy bảo mày chả phải nói ..cũng đã có thằng sinh viên chăm sóc bà ấy rồi
Há há..nâng li tụi bay..
Tối qua tao nói bà già gọi bà chị dâu sang ngồi riêng. tao nói hết cho bà ấy nge..bà ấy mừng quá nửa đêm dậy nấu xôi gà ..mang lên bàn thờ thắp nhang sáng nay gói cho tao cả đùm tướng kìa lát tao chia mỗi đứa một ít
Bữa rượu say nhập nhoàng cảm xúc , cái hình bóng chị phục vụ cứ mang theo hình bóng cô hồng..
Nhớ lại cái hôm tôi vái ông đàm. Con lạy thánh mớ bái ông ..
….
Giờ mong ông hiển linh , ngài tiền đạo cánh số 10 ơi
Ngài cho anh em bọn con. tí hào hoa phong nhã. nhớ..
cái buổi trưa trong cái gian nhà ông đàm chật trội.
Tất cả toát ra. Ông đàm, phong thái đĩnh đạc, hương thụ cảm súc bên bà
Cái phút ông nhúm nhúm mấy sợi lông L…. Bà bình cứ cười ré lên ..như quên đi bao tủi hờn mà đờì bà vấp phải
Tôi cứ đoán. Ông sắp công đồn rồi..sắp về đích rồi
Tuổi già bà vẫn ngon thế nhỉ. không biết bà ấy rên…tiêng ư ử thế nào…. hì hì. Ông sắp úp mặt vào rồi… bà bình có chửi ông uống …cái ấy của bà không. Cái ngăn buồng xép tối om. Muỗi mùa đông vo ve. Cắn bắp chân. Ngứa nhon nhon. Nhưng cái công cuộc đi rình. Nó cũng kì công ..
Nhưng sao hồi hộp. cái thời ngây thơ..lắm tò mò, nhiều lay động
sao nhiều cảm xúc. tôi. Cúi xuống xoa xoa bắp chân ..ngứa ngáy cái cảnh đi rình
tôi ngồi yên lặng. Bên kia ông với bà bình ..tiếng rên nho nhỏ lẫn tiếng thủ thỉ của ngọn lửa tình già
Ư …. tiếng bà..
Gét cái mặt ..lúc người ta thèm nhất chả cho ăn
Tại lúc ấy …anh cũng muốn nhưng không dám nói ra. Hí hí. Tiếng bà bình..
nge đồn to, dài nhất làng
Giờ mới được cầm..
Cưng ơi..
chị thơm cái nào. Á à. Tôi lại gé mắt nhìn..
Bà bình, hửi hửi cái đầu tay thì vuốt vuốt, cảm giác rất thân thương
Rồi bất ngờ. Ôi bà nhớm lên mình lên. Nằm sấp lên mình ông..môi hai người lại gắn vào nhau…
Ông đàm vòng tay xoa xoa nhẹ bờ vai , lưng bà thon thả
mân mê vuốt ve hai cái bầu ,
tiêng hai người hôn nhau chì chuỵet ..
nằm sấp mình, bà day dụi nửa bụng dưới hai người..
rồi. Bà chống tay lên, hai bàn tay đặt trên ngực của ông ..
khuôn ngực bà vươn cao. đúng là trời cho ..
Đã bốn đứa con ăn, mà sao vú bà đẹp thế
Cái chân bầu vú vẫn tròn, to đều , căng mọng..cái đầu thì nhỏ quầng vú vẫn hồng
Bà bảo bà đã 48 tuổi rồi ..một thời oanh liệt sắp qua, chinh chiến mấy đời , đàn ông kẻ bóp, người nặn suýt xoa
Giờ đung đưa trước mặt ông. ông ngửa cổ lên đớp đầu vú bà, tay kia mân mê bầu vú bên kia
Bà bình rên lên. Ư ư. Tay bà giữ lấy tay ông …. Ôi. bóp mạnh lên anh. Ư …. Tôi bên này cu cẩng lên ..
Rồi bà nhớm hông lên. tay cầm khúc dồi to của ông đàm đặt lại. Hình như bà đang muốn chỉnh cho nó nằm gữa cái rãnh thịt mềm. Rồi bà lại day dụi hẩy ngược bụng lên. Ư ư …ông ơi…anh ơi. Chết em rồi. Mắt bà nhắm ngiền…. Sao nhìn bà dâm tình thế. Vo..ve..
tiễng muỗi bay. Bốp ..
tôi vả vào bên má..
bên kia khuôn mặt ông đàm ngiêng nửa mặt sang ..
tôi thấy ông cứ tủm tỉm cười, có khi ông biết có đứa đang rình…
tôi ra cửa …. lẻn ra ngoài..
tiếng ai đang gõ cửa nhà ông. nhón chân đi lên. chết rồi. chị nụ. cháu dâu ông. đang dừng xe đằng trước ..
gõ tay vào cánh cửa. ông ơi…ông đàm ơi. tôi nhón chân chạy trở vào. ngĩ nhanh…. ông ơi ..tiêu đời rồi
nhanh trí. gõ cửa phòng ông. cóc cóc ..
rồi đẩy cửa ra thật nhanh..
bà bình ngoảnh lại ..
ối….
chết ..
mặt bà đỏ ửng vì cái bất ngờ. hai tay đưa lên che bầu vú to đầy ..tay ông vẫn cố ý xoa xoa
nhìn thẳng vào hai người. mông bà thật căng , bà vơ nhanh cái áo
tôi nói nhanh. Ông ơi. có chị nụ cháu dâu tìm ông đằng trước kìa. Rồi khép nhanh cửa lại. lao ra cái võng đang nằm ở ngoài gốc bưởi ..
kéo cái võng bạt trùm kín đầu. chưa đầy mấy phút sau. nge tiếng ông đàm. giờ em ngồi đây với thằng tú ..hai bà cháu cứ nói truyện bình thường , để anh lên mở cửa
hí hí. tiếng ông đàm cười..
tiếng dép ông đi lên. xa dần. tôi không mở mép võng ra..
cứ nằm im..
tủm tỉm cười. ngĩ cái cảnh hai ông bà chưa được phát nào..giờ đang ức chế..
ướt hết cả đáy quần….
tú tú. tôi im lặng ..
lại tiếng bà bình. nãy giờ cháu nằm ở đây hả. vâng. thế cháu có thấy bà vào mua thuốc không. không ạ..
nãy giờ cháu ngủ.
mới tỉnh giấc nge tiếng ai gọi ở cửa đằng trước
nên cháu chạy lên xem ai. tú …. dạ bà bảo gì ạ. cháu đừng nói truyện này ra cho ai nge nhé. vâng ạ. à mà bà vẫn đẹp nhỉ. cha bố anh. hí hí..làm bà hết hồn
ông đàm cười giả lả nói hồn nhiên. xuống đây cháu. á à..
tôi biết tỏng hôm trước rồi. ông dẫn chị nụ đi xuống. tôi nge tiếng bước chân hai người , mở cái mép võng ra, nhìn
khuôn mặt bà bình ửng hồng ..
chị nụ hỏi em chào chị. ừ ..bà bình hình như cũng bớt sượng
ông đàm bảo ..
nãy giờ ngồi mấy người ngồi ở tận đằng sau, nên chả nge tiêng cháu gõ cửa
bà bình thấy chị nụ hai tay cầm hai túm khoai lang đã phơi héo. khoai nhà cô đấy hả. vâng ạ..em cuốc ở chân ruộng cao..phơi cả nửa tháng rồi luộc ngọt lắm
thế tú sang thăm ông hả. vâng em sang cắt thuốc cho cô câm..
chị nụ ngồi xuống hỏi han bà bình. tôi vùng dậy nhìn ông đảm bảo. ông ơi mai cháu sang lấy thuốc nhá. rồi ra dắt xe. tính đi ra cổng sau. bà bình gọi với theo. tú cho bà đi nhờ về với…. ( còn ). .
Nguồn:Internet