. . Trời Hà Nội tháng 6 nắng như đổ lửa cộng với hiệu ứng nhà bê tông thi thoảng có thêm cơn gió Lào làm không khí càng oi bức hơn.
“Nếu mà bên Tàu có Hỏa Diệm Sơn được coi là nơi nóng nhất bên đó thì cái Hà Nội này phải đặt trên 1 bậc quá” – Sơn vừa nghĩ vừa đưa cốc trà đá lên mồm làm hớp thật to.
Năm nay Sơn mới 20 và hiện đang là sinh viên năm 2 của một trường đại học công nghệ.
Dáng người hơi gầy vì từ nhỏ ở quê họ nuôi con có sao nuôi vậy nên chả trách người hơi thiếu dinh dưỡng.
Được cái ngày xưa nghịch ngợm leo trèo nhiêu nên bù được cái chiều cao khoảng mét bảy.
(Trông chả khác gì cái sào chọc c*t).
Nhà Sơn tuy không phải khá giả gì nhưng từ khi lên Hà Nội học bố mẹ cậu cũng cố gắng đầu tư cho cậu con xe máy để tiện đi lại.
Vì chỉ cho tiền mua xe nên Sơn đã làm thêm shipper để có tiền đổ xăng.
Cậu vừa làm cuốc đi ship cơm cho mấy ông trẻ bà trẻ trên văn phòng xong là xuống dưới làm cốc trà đá giải khát đã.
Sơn mở app dành cho shipper trên điện thoại ra xem có cuốc nào ngon ghẻ không để nhận.
Vừa mở lên đã thấy một cuốc báo 10 ly trà sữa hãng XX, cậu nhanh tay nhận luôn.
Rồi cậu nhắn cho khách:
– Chị đợi em chút nha! Em đi mua luôn giờ đây.
– Ok em, chị đợi được.
– Chị đừng bom em nha chị!. – Em yên tâm, chị đâu phải con nít thích trêu đùa đâu em.
Nếu em làm tốt chị còn tip thêm cho
Nguồn:Internet