. truyện sex dạy thì quá sớm 6. Phần 6 Sáng thứ hai.
Loan thức dậy sớm hơn mọi ngày.
Lòng
nàng rộn niềm vui lâng lâng.
Giống như niềm vui thiếu nữ sắp gặp
được người yêu vào những năm 16, 17 tuổi.
. Diện vào một áo dài tím, quần xoa trắng, phấn son nhạt nhạt, Loan
đứng trước tủ kiếng, hát âm ư một tình khúc.
. Hôm nay nàng có một giờ Pháp văn, một giờ Anh văn ở Đệ tứ C, nơi
Khải học.
Đêm thứ bảy, dù đã vào giừờng trễ lúc ba giờ sáng, Loan
vẫn trằn trọc mãi với. câu Khải nói: "Khải sướng quá cô Loan ơi ! Đưa loan đây cho Khải bú. ! " Nàng quyết tâm, hôm nay sẽ một mình nhìn tận mắt Khải.
Phải ớm
gặp dáng dấp con. trai đang lớn Khải.
Phải chụp trong tay sự ước ao Khải dậy lên với
nàng trong khi chàng đang nằm trên bụng Ngọc, để xem cớ làm sao cậu
bé lại mơ đến nàng, thốt lên câu nói làm nàng không những mất ngủ
đêm đó, mà còn bần thần, ngầy ngật suốt cả ngày hôm sau.
. Ngày hôm sau? Ừ, thú vị chi lạ.
! Đang nằm nghiêng trên giường, nhìn
ra hòn non bộ, nhìn những chiếc lá vàng khô bị gió thổi sà sà mặt
sân, Loan bỗng choàng dậy.
Không biết cái gì ở Khải, bắt nàng bò rón
rén lại phòng Ngọc, trỏ mắt vào lỗ khóa lần nữa.
Trong kia im lìm.
ánh sáng ban mai chỉ vào lọt mờ mờ, đủ để cho Loan thấy cậu bé Khải
trần truồng, nằm gác chân qua lồn' Ngọc.
Cả hai, ngủ say nồng, mệt
đứ đừ với "trận mạc" đêm qua.
. Xong, Loan lại bò về phòng mình, lên giường, đắp chăn, thao thức với
cả triệu ước mơ mà trước đó Loan chưa hề có.
Nàng mơ không những
riêng với bé Khải,
mà luôn cả với những cậu đẹp trai, to con thỉnh thoảng nàng gặp, rồi
thoáng lên một tình cảm lãng mạn.
Có thể Loan sẽ có một nhân tình
như Khải không? Có ~. thể Loan sẽ hẹn hò đưa cậu bé như Khải về phòng để ái ân da diết như. Ngọc không? Điều đó không biết Nhưng việc chắc chắn, là sáng thứ hai
này, vào lớp,
Loan quyết tâm am dịp nói riêng với Khải một câu.
Câu gì? Nói như
cách nào? Với thái độ cô giáo hay tình nhân? Loan mỉm cười trước. kiếng lần nữa, rồi xách cặp, ra xe, đến trường.
. Sáng nay, Loan là giáo sư đến sớm nhất.
Sớm hơn cả thầy hiệu trưởng.
Nàng vào phòng giáo sư, rót tách trà nóng, cầm lên hớp một ngụm, rồi
lửng thửng bước. ra hành lang.
Đang từng bước chậm về hướng sân, Loan bỗng nhột nhột
sau gáy, có cảm tưởng như có người bước theo, hay nhln theo mình.
Loan quay lại:. cô giáo Sương ! Cô Sương cũng diện ghê gớm, nhưng vẽ mặt lại kém
tươi tắn, lạc quan như Loan.
Sương có vẽ tiều tụy như người đau mới
dậy.
- Sao trông chị bèo nhèo quá vậy? Loan hỏi thân mật.
Đứng sát Loan hơn, nhln trước nhìn sau, Sương nói nhỏ:
- Tơi bời hoa lá cả đêm.
Ba giờ sáng mới nhắm mắt.
Chàng còn nằm ở
nhà.
Tính đến nhờ Loan dạy thế mình giờ Hình học ở lớp Đệ Ngũ.
Mình
về dưỡng quân một chút.
Được không Loan? Giúp chị.
Hôm nào kẹt mình
lại thế cho.
- OK ? Về nhanh đi, không ông hiệu trưởng tới thấy bây gìờ.
. Sương đưa tập bài soạn Hình học cho Loan xong, lẹ chân ra cổng sau,
lên xe Honda, dông tuốt.
Weekend, tại nhà Loan chỉ có hai phòng của
Sương và Ngọc là ồn ào, náo nhiệt.
Loan, như đã nói, kiêu kỳ, lạnh
lùng, hững hờ với đàl~ ông.
Cho đến đêm hôm thứ Bảy.
Hình ảnh Khải
van theo sát nàng đến sáng nay.
Loan thơ thẩn ra trước sân trường.
Giữa tiếng huyên náo ồn ào của vọn nữ sinh nhặt phượng ngoài sân,
Loan đảo mắt tìm Khải.
Chợt nàng thấy Khải cùng hai cậu Lâm và Đạt
đứng cuối sân, đang nói xì xào cái gì đó một cách thích thú.
. Loan đoán là Khải đang kháu với các bạn về thành tích Khải đoạt được. với cô giáo Ngọc hai đêm trước.
Hoặc, Khải đang tuyển thêm lính mới,
cũng cấp cho Loan và Sương, như em đã hứa.
Loan làm như vô tình,
tiến ra sân, ngang qua hướng ba cậu học trò mong Khầi sẽ mạnh dạn
bất chuyện, để nàng được dịp nhìn sát Khải hơn, tìm bất Khầi dễ dàng
hơn.
Nhưng, dù Loan, trên môi hơi chúm chím cười.
Mắt tươi như hoa
buổi sáng.
Dáng dấp hơi liếng thoắng hơn mọi ngày, mà khi bước ngang
qua, Loan chẳng nghe cậu nào dám có lời gì cợt nhã.
Bởi cái kiêu kỳ,
coi nhẹ đàn ông vẫn còn đó trên nhân dáng của Loan.
Để cô giáo đi
một quãng xa, Khải bỏ các bạn chạy theo, lễ độ, vòng tay:
- Chào cô.
Nghe giọng Khải, lòng Loan mừng thầm, quay lại:
- Ừ Khải Có gì không em?. . Khải cúi đầu đứng chết trân, im lặng.
Nó chuan bị nhiều điều để nói
lắm.
Mà khi đối diện với Loan, trước vẻ đẹp kiêu sa Loan, cậu bé
Khải teo lại như chú chim con mùa đông.
Mặt Khải hồng lên như con
gái.
Bây giờ Loan mới thấy cậu bé đẹp trai thật.
Mái tóc lòa xòa một
bên, che mất nửa cái trán, Khải vẫn hấp dẫn với hai lông mày rậm như
sâu róm.
Cái mũi cao, thon.
Cặp mất lớn, tinh anh, thông minh.
Nhất
là cặp môi rất sexy, lúc nào cũng ướt, đỏ.
Khải cao lắm.
Mười sáu
tuổi mà muốn cao hơn cả Loan.
Loan nhớ hết hình ảnh hấp dẫn khi Khải
đang đụ Ngọc, mà chàng ngoáy cổ lại nhìn ở ngạch cửa, nơi, bên ngoài,
có loan đang cho tay vào lồn, mà mắt nhìn Khải không dứt.
"Khải
sướng quá cô Loan ơi.
Đưa lồn đây cho em bú ! " Lúc bấy giờ Khải cố
ớnh nói thật lớn cho Loan nghe.
Nó như thông điệp Khải gửi thẳng cho
Loan và hẹn những lần "mưa gió" khác.
- Ủa, sao tìm gặp cô, rồi Khải không nói gì hết vậy?
- Dạ, hay là thôi, để lần khác vậy.
Tự nhiên em quên hết.
. Rồi Khải bỏ chạy.
Loan nhìn theo.
Lòng nàng lại dấy lên cái hạnh
phúc lãng mạn.
Nó không rõ rệt.
Nhưng Loan hy vọng tràn trề.
Không
sớm thì muộn, cậu bé đẹp trai, cao ráo đó sẽ...trần truồng...nằm với
Loan.
. Đầu giờ Pháp văn.
Loan bước vào lớp Đệ tứ C.
Lòng khấp khởi, lâng
lâng.
Người đầu tiên nàng nhìn là cậu bé Khải, dĩ nhiên.
- Các em ngồi xuống.
Khi Loan kéo ghế trên bục định ngồi xuống, thì nàng chợt thấy mảnh
giấy, kèm cánh hoa phượng: Em xin phép cô được gặp cô trên đường về,
sau giờ học.
Khải.
. Loan đọc lần nữa, rồi lần nữa.
Bức thư cũn cỡn, ngắn ngủn, mà Loan
đọc dài như cả vài trang giấy.
Lòng nàng hụt hẫng pha với cái vui
khó tả.
Loan quăng mắt xuống chỗ Khải ngồi.
Anh chàng, vừa thấy cô
giáo nhìn, đã vội cúi xuống , chúm chím môi, như lúc nào sâll.
Loalí
tức anh ách.
Loan kêu một vài trò lên trả bài lấy lệ.
Nàng có cảm
tưởng như cả lớp đang biết hết mối tình kín của nàng.
Loan ra bài
tập.
Đó là lúc nàng nhìn như xoáy vào Khải mà chẳng ai biết.
. Bỗng nàng có hơi ghen với Ngọc.
Có kỳ lạ không.
Nàng muốn Khải là
của riêng! Sinh lý Loan bốc lên ngùn ngụt.
Lồn nàng ngứa ngáy khó
chịu.
Nhờ cái bàn kín, Loan cho cầ hai tay bóp êm ả lồn mình ngoài
quần trong khi mắt dính sát cậu bé.
Loan cũng không hiểụ sao nàng
thay Đổi trăm phần trăm.
Hiện nàng như con quỷ dữ, muốn ăn tươi nuốt
sống Khải.
Nàng muốn bỏ lớp, về nhà, cổi hết áo quần,
vào phòng tấm, xả nước, hai tay mân mê kỳ cọ đôi vú, háng, rồi cho
mấy ngón vào lồn, hoặc có Khải, nàng sẽ bắt cậu bé bú hết cả buổi
chiều.
. Cơn nứng đang hành hạ Loan.
Nàng bỗng lấy giấy viết vội: "Khải ơi,
anh làm em lụy tình muốn chết.
Em tưởng bữa nay gặp em ngoài sân,
anh đã mạnh dạn nói rất nhiều với em.
Nhớ nhé.
Trên đường về.
Em sẽ
t~ ra chỗ bờ sông vắng, trước khi qua cầu bà Năm.
Đợi anh.
Loan”.
. Nàng xếp lại nhỏ miếng giấy, bước xuống, vờ đi chầm chậm kiểm soát
các em đang làm bài.
Khi ngang qua chỗ Khầi ngồi, Loan kín đáo đặt
lên cuốn tập của Khải.
. Cậu bế nhận vội, đọc vội, rồi bỏ vội vào túi, xong nhìn lên Loan,
gật đầu.
Sau giờ tan trường, Loan đến bờ sôug.
Mười phút sau, Khải
đến.
Dựng xe xong, hắn chạy lại bên cô Loan, lúng túng mừng và nói
lắp bắp:. - Chỗ này đẹp quá. . . . .
Nguồn:Internet