. truyện sex dạy thì quá sớm 9. Phần 9 … Cho đến xế chiều hôm nay, ngoài bờ sông này, ngồi
trong bụi đước, nhìn Khải đang đụ cô giáo Loan, Đạt lại thèm.
Không
phải thèm một đàn bà.
Mà thèm một cô giáo có dáng dấp kiêu kỳ, ngạo
mạn.
Một vẽ đẹp đài các có học, thông minh.
. Cô Loan đứng chàng hãng ra, cạnh bụi hoa sói có những chùm hoa bìm
bịp màu tím nhạt.
Khải quỳ trên lá khô, áp mặt vàó bú lồn cô Loan.
Cô ngẩng đầu nhìn lên cao.
Những chòm lá bàng, lá sởi, đan nhau khít
khao.
Nắng chỉ lọt qua những khoảnh nhỏ, đổ xuống lưng, tóc, mặt
Loan những hạt li ti lao chao.
Gió sông thổi mát rười rượi.
Cô Loan
cắn răng lại chịu cơn sướng đang hoành hành cả thân người cô.
Bé
Khải dùng môi, chăm bẳm bú hột le.
Từ bụi đước, Đạt mê mãi theo dõi
phản ứng của cô giáo.
Bụng cô trồi lên, sụt xuống, hai tay bấu tóc
Khải.
. Khải vừa sướng, vừa hãnh diện vì đã bú được lồn cô giáo đẹp nhất
trường.
Mỗi lần Loan đi qua một đám đông, người ta im lặng hết để
ngắm nhìn, như chiêm ngưỡng một hoa khôi.
Các thầy trong trường chả
ai dám hó hé.
Một triệu lần, chưa bao giờ Khải dám có ý nghĩ là sẽ
được cô Loan yêu thương đến như thế.
Không ngờ đêm thứ Bảy đụ cô
Ngọc cạnh phòng của cô Loan; không nhời Khải thực sự đẹp trai, dáng
dấp khỏe mạnh; không ngờ Khải bạo miệng đề nghị. giới thiệu chọ Loan, Sướng, mỗi người một anh bồ, làm gì có buổi
chiều hoàng đạo đẹp chất ngất bên bờ sông vắng như chiều nay.
. Khải nằm ngửa ra trên lá khô.
Cô giáo Loan ngồi choàng qua miệng
Khải.
Cô chống tay phía trước, hẩy cái mông đít, nắc lồn lên môi,
lưỡi Khải.
Nước lồn ra
ướt đầm mặt cậu bé.
Quái lạ, đàn bà, ai cũng thích được bú lồn.
Cho
nên Khải tận tình, mang hết kinh nghiệm ra phục vụ tối đa cô giáo
Loan.
Một lúc sau,
nàng tựt xuống, để miệng lồn hở ra, canh thật đúng.
Loan ngồi lên.
Cặc Khải đâm vào ngọt xớt.
Loan nắc nhè nhẹ.
Khải nhắm mắt để không
nhìn thấy vú, thấy lồn.
Nhất là gương mặt mê man, ngây ngất của cô
giáo.
. Khải ráng kèm, không cho bị "hộc máư'.
Nãy giờ, bú lồn, Khải đã làm
cô Loan ra hết một lần.
Khải cố giử làm sao cho Loan ra thêm một cái
nữa để Loan phải thần phục chàng.
Đúng như Khải mong ước Loan đã lại
ra một lần nữa, rủ Khải:
- Anh ra với em không? Hết chịu nổi rồi.
Sướng quá anh Khải ơi.
Em
ra đó.
Giữ kín cho em, đừng nói với ai nhen.
Em ra nữa, còn nữa....chết,
chết!!!. Loan nằm phụp hẳn trên người Khải mà thở.
Hắn ôm mặt cô giáo hôn
bằng mũi, thưởng thức cho hết cái đẹp thần sầu của giáo Loan.
Khải
hà tiện được "đạn" sau khi đã hành quân.
Cậu bé khôn lắm.
Mười lần
đụ nhiều lắm Khải chỉ ra vài lần.
Loan thì không cần biết Khải có ra
hay không.
Nàng cần sự khoái lạc cho riêng mình trước đã.
Cho nên
sau hai lần ra xong, Loan đã thấm mệt.
Nàng mặc áo quần, chia tay
Khải, không quên hẹn tối mai tại nhà nàng, lúc chín giờ.
. Sáng hôm sau, vào lớp, Loan tươi hơn đóa hoa mới nở.
Môi cô luôn
luôn có nụ cười.
Cô giảng bài hay hơn, cho biết lý do sự thay đổi
đột biến đó, ngoại trừ Khải và Đạt.
Nàng luôn liếc mắt về hướng Khải,
bí mật cười, mong sao cho mau tối, để được trần truồng với Khải nhứ
chiều qua, ở bờ sông.
Loan hoàn toàn không ngờ là mọi chuyện ở bờ
sông, đã được cô giáo Ngọc biết hết.
Biết không sót một chi tiết.
Cho nên, tối hôm đó, cơm nước xong, Loan đi tắm, xức nước hoa thật
thơm, nằm chờ Khải.
. Quá chín giờ, Khải vẫn chưa đến.
Khoảng chin giờ 40, Loan bỗng nghe
bên phòng Ngọc, tiếng của Ngọc khóc:
- Anh dối em ! Anh phản bội em ! Em biết sẽ có ngày chịu cảnh đau. đớn này.
Nhưng không tin nó đến quá sớm như thế.
Anh nói anh sẽ giới
thiệu bạn anh,
chứ không phải anh, cho Loan và cho Sương.
Ai ngờ đích thân anh tìm
đến yêu Loan, cho Loan không sót một món gì, ở bờ sông.
. Loan giật thót người.
Làm sao Ngọc biết được? Chuyện kín như bưng, ở
một nơi thanh vàng.
Vắng đến độ cỏ mọc quá đầu người, không có một
lối mòn.
Bên kia, giọng Khải"
- Nhưng làm sao em biết được?. - Hừm, làm sao hả? Uống rượu, đánh bạc, làm đĩ, ăn cắp, ngoại tình,
là những món không bao giờ che được dưới ánh mặt trời.
Anh nghe chưa?
. Ngọc biết cặn kẽ đến cái xl líp của Loan màu hồng nhạt.
Chỗ mắc cá
chân Loan có sợi giây chuyền vàng tây.
Bụng.
Loan có cái bớt gần rún
! Loan sửng sờ.
Không thể có người thứ ba nào lọt vào đó khi Loan đụ
ngây ngất với trò Khải.
Bỗng bên phòng Ngọc vang lên tiếng cười của Khải:. - Em tài tình thật.
Anh chịu thua.
Thôl tha tội cho anh.
Có gì mà em
ghen dữ dội quá vậy.
Cô Loan cũng là bạn em mà.
- Bạn là bạn.
Tình là tình.
Của ai người này hưởng.
- Vậy tại sao hôm tối thứ Bảy, em đồng ý, sau khi anh giới thiệu cô
Loan và Sương cho hai thằng bạn của anh, thì tụi mình trao đổi bồ
với họ, hoặc chơi tay ba? Chơi đổi món?
- Chừng đó sẽ hay.
Bây giờ chưa có tay ba, em vẫn phải giữ anh cho
riêng em.
Bánh ít đi mớị có bánh quy lại.
- Thôi đừng có dữ quá vậy, mất đẹp.
Cổi đồ ra cho anh bú.
. Loan buồn hằn xuống.
Buồn vì Khải lỗi hẹn.
Buồn tại sao Khải có thể
cười vui như không có gì xảy ra.
Bên phòng Ngọc lại vang tiếng rên
xiết của cô nàng:. - Anh có bú như thế này với Loan không? Em ghen quá Khải ơi.
Một
mình em không đủ cho anh sao? Loan có hơn gì em đâu?. . Có chớ.
Mà Ngọc không biết.
Không đàn bà nào giống nhau.
Dù là mẹ
con, chị em ruột.
Mỗi người có một phong thái, dáng dấp, nhan sắc.
Nhất là cái duyên, và tác phong sang trọng, kiêu kỳ của Ngọc thì
không thể bì với Loan được.
. Nghe cô giáo Ngọc hỏi thế, Khải ngậm thinh, tiếp tục bú lồn.
Khải
hiểu Ngọc tự hãnh diện với cái nhan sắc đợt sống mới, chịu chơi, bắt
mắt.
Nhưng Ngọc thiếu cái nồng thắm, tình tự mà đàn ông con trai
biết chơi, ai cũng thèm.
. Loan lấy gối che bớt lỗ tai, nằm nghiêng cho âm thanh bên kia đừng
vang qua làm buồn nàng nữa.
Mà không được.
Nàng vẫn nhớ khuôn mặt
đẹp trai Khải, con cặc Khải, nhất là hình ảnh tối thứ Bảy lại hiện
về giết chết hồn Loan.
. Bỗng cửa phòng nàng có tiếng gõ.
Của ai? Khải thì đang say nồng với
Ngọc bên kia.
Loan đâu có hẹn với ai giờ này? Cửa được gõ tiếp.
Loan
đến, hé mở, nhìn ra.
Nàng vội kéo hai vạt áo ngủ lại che ngực...vì
người gõ cửa là Đạt!!!. . Cậu bé cúi chào lễ phép:. - Đạt xin lỗi đến làm phiền cô giờ này.
- Không sao.
Có gì không Đạt? Có gì tìm cô giờ này?
Cô cho phép Đạt vào trong được không?. Suy nghĩ một giây, Loan mở hẳn cánh cửa, mời Đạt:
- Cứ vào đâu có sao.
. Đạt bước vào, trao cho Loan gói bánh in, rồi nói:
- Đạt đến đây hơi bất ngờ....Vì biết cô đang buồn da diết.
Buồn đến
có thể khóc được.
Chờ một người mà họ không đến.
Nhất người đó lại
là tình nhân, trẻ
bằng Đạt, đẹp trai.
Loan cười.
Làm sao Đạt biết rõ từng chi tiết đang xảy ra trong lòng
nàng như thế.
Đạt bồi tiếp để tấn công:
- Khổ hơn nữa, cô phải nằm đây nghe từng tiếng rên, câu nói của ớnh
nhân tr.
. Giá không có Đạt đang hiện diện trong phòng nàng, Loan đã nằmvật ra,
cũng khóc như Ngọc.
Bây giờ, Loan mím mím cười.
Cười vì nàng không
cô đơn nữa.
Đang~ có kề tình si, tình nguyện làm nô lệ cho nàng suốt
đêm nay.
Chắc bên kia cậu học trò Khải đã diễn một pha nào đó hấp
dẫn quá, làm cho Ngọc bật ghen, rồi khóc !
- Cả vấn đề này,' Khẵi cũng chưa đi đến đâu, so với Đạt.
Loan nhìn
Đát với cặp mắt nghi hgờ.
Các trò tuổi 16, ngựa non háu đá.
Làm gì
có đủ bản lĩnh mà tự khoe?. - Vấn đề gì hả Đạt? Giảò Loan vờ thơ ngây hỗi.
- Dạ vấn đề đưa đàn bà lên Thìên Thai, sướng quá bật khóc.
Lần này.
Loan nhìn Đát với cặp mắt kẻ thán phục, tò mò:
- Đạt Đạt làm cô bối rối qủá.
Có phải thấy cô đang ghen, đang khổ,
rồi Đạt tung một chưởng để để …. - Để được hầu hạ cô, làm nô lệ cho cô...
. Lòng Loan trùng xuống.
Trước sau, bé Đạt vẫn chỉ xin tình nguyện làm
kẻ nô lệ cho nàng, chứ không phải muốn chiếm đoạt.
Và Loan hiểu đó
cũng là cách nói thế này, người nghẹ phải hiểu thế khác.
Loan lại
hỏi Đạt:. - Quên nữa.
Đạt uống gì nhé.
Có thích cà phê không
- Dạ thôi, khỏi.
Mới ăn uống no ngoài tiệm, để lấy sức
. Để lấy sức? Loan lại mim mím cười, cúi cuống nhặt gói bánh in, mở ra,
lấy một chiếc, cho vào môm, cắn nhẹ, mà mắt chăm bẳm nhìn Đạt.
Cái
nhìn như đã thỏa thuận, đã đèn xanh, đã máy lạnh, đã lên giường.
Đạt
sướng run người, cũng vói tay, cầm chiếc bánh khác bắt chước y hệt
cô giáo Loan.
Nàng rót hai cốc trà Một cho Đạt, một cho nàng.
Nàng
vừa hớp một ngụm, để xuống, thl Đạt cầm cốc trà đó uống tiếp, vẫn
nhìn Loan.
Cách tấn công này của cậu bé được xem là hiền, nhưng táo
bạo.
Bên kia, Ngọc lại gào lên thê thiết; nghe dâm không chịu được:
- Trời ơi là Trời! Có ai banh hột le của tôi ra, rồi lấy mắt nháy
lông nheo vào đó.
Chết con Trời cao ơi ! Anh coi chừng em bực đái ra
cho coi.
Sướng quá người yêu Khải ơi !
. Loan lại nhìn Đạt.
Lần này mặt nàng đỏ hồng lên.
Đạt hớp một ngụm
trà, đưa qua miệng Loan, mời.
Tay Loan bất ngờ phủ ngoài tay Đạt.
Hai làn sóng xẹt. lửa.
Miếng bánh đang cắn dở, Loan đưa qua miệng Đạt Chàng lủm hết,
nhai ngấu nghiến và mắt nhìn trực chỉ vào lồn Loan.
Anh ghê lắm, Đạt: Anh tinh hơn Khải nhiều....
- Đạt không chối, còn tự hào là khác.
Đạt đã nói: "vấn đề này, so
với Đạt, Khải cũng chưa đi đến đâu!”
- Nghĩa là Đạt..
Đạt dời qua ngồi sát cạnh người Loan: .
- Cô có đồng ý. . . . . .
Nguồn:Internet