Tối

Truyen Sex Me Ke 38

🇻🇳 ViệtNam
Tốc độ: 1.0x
Trạng thái: Sẵn sàng
×

Hỗ trợ cài đặt phát âm thanh

Nếu đã sử dụng Chrome/Edge nhưng vẫn không thể phát, hãy kiểm tra cài đặt Điện thoại/PC của bạn.
Đảm bảo công cụ TTS đang hoạt động, sử dụng ngôn ngữ bạn muốn nghe.

Dành cho người dùng Android và các hệ điều hành khác

Dành cho người dùng Android, Harmony, Lineage, Ubuntu Touch, Sailfish, ColorOS / FuntouchOS, hyperOS, v.v.
Truy cập Menu: Mở Cài đặt > Hỗ trợ tiếp cận > Đầu ra Văn bản thành giọng nói.
Nếu không có, Cài đặt > ô tìm kiếm phía trên > nhập "text-to-speech" hoặc "văn bản"
Sau đó chọn văn bản thành giọng nói atau tương tự.
Để thêm ngôn ngữ, nhấp vào biểu tượng bánh răng ⚙ > cài đặt dữ liệu giọng nói và chọn ngôn ngữ bạn muốn.

Dành cho người dùng iOS

Mở Cài đặt > Trợ năng > Nội dung được đọc
Hoặc cài đặt > ô tìm kiếm phía trên > nhập "nội dung được đọc" và nhấn enter
Để thêm ngôn ngữ, chọn giọng nói và chọn giọng nói mong muốn

Dành cho người dùng PC MacOS

Truy cập Menu: Nhấp vào Menu Apple () > Cài đặt hệ thống > Trợ năng > Nội dung được đọc.

Dành cho người dùng Windows

Windows 10 & 11
Truy cập Menu: Mở Bắt đầu > Cài đặt > Thời gian & Ngôn ngữ > Giọng nói.
Windows 7 & 8
Control Panel > Ease of Access > Speech Recognition > Text to Speech
Windows XP
Start > Control Panel > Sounds, Speech, and Audio Devices > Speech
Windows 2000 & ME
Start > Settings > Control Panel > Speech
Đối với người dùng PC khác như Linux, ChromeOS, FreeBSD, v.v.
Vui lòng tìm kiếm cài đặt để kích hoạt văn bản thành giọng nói trên công cụ tìm kiếm như Google, Bing, v.v.

Lưu ý Hiện tại, trang này hoạt động theo công cụ của thiết bị bạn.
Vì vậy, âm thanh được tạo ra sẽ tuân theo công cụ TTS của thiết bị bạn.

Truyen Sex Me Ke 38

. Phần 38Mất ngủ mắt cay xè, con cặc thì đội rần rần trong quần, lột vứt ra nó vẫn gật gù lia lịa, thấy mà chán.
Đã thế, vừa tảng sáng dì lại bò vô, tôi mệt bằng chết, đuổi còn hơn đuổi tà.
Dì bảo : má phải đánh lừa ba là vào dặn chuyện hụi hè ổng. mới để cho đi, mày không thương má sao.
Mấy bữa, má đi vắng, lồn má thiếu đụ, con không giúp má thì má chết mất.
Tôi than tối qua đụ dì oải hết rồi, dì nói tỉnh bơ : mày mệt thì cứ nằm đó để má tự làm.
Tôi rùng mình đùng đùng.
Dì lóp ngóp bò lên giường, tốc cái váy thùng thình che lên mặt tôi, rồi ngồi dạng banh háng ra, chìa lồn vào miệng tôi xin được bú nút.
Bà dì thiệt đoản hậu, bả cụ bị hết trơn, bả đâu có mặc sịp, nên vừa úp cái váy là lông lồn đâm xào xạo vào mép tôi, xịt xọt.
Bả còn xí xọn, xịt chút number five thơm rức mũi và rắc chút phấn lên lồn làm tôi muốn xính vính.
Bà nói rau rảu : mày mệt má không bắt đụ đâu, nhưng làm ơn con bú lồn má một chặp cho má đỡ khổ.
Tôi đành cạp nộp hụi chết cho rồi.
Cái váy trùm ngộp quá vì khi tôi cạp lồn, bụi phấn bay tá lả ra, tôi phải tốc nó ngay để thở.
Má quơ vội gấu váy giữ hờ hờ nơi bụng, lè nhè kể : má phải giữ cẩn thận kẻo nhăn nhó ổng biết ngay chỗ hai đứa mình làm trò ma ăn cỗ.
Tôi đến phục bà.
Tôi cạp sơ sơ cái lồn trả nợ phứt cho rồi, nhưng dì nào chịu, cứ lết chà, xủi nạo, bắt tôi bú nhay, nút liếm thì mới ưng.
Cơ khổ làm tôi sặc tổ mẹ, nhưng còn đường nào thoát, đành kéo rị mông bả xuống làm đại cho xong.
Cái tiếng nút lồn kêu chót chét làm dì ớn, sợ ba đi chợt ngang nghe thấy, nên dì oang oang nói to : ở nhà con viết giấy hốt hụi cho dì, lại đi thu mấy món tiền góp cất vô tủ kỹ lưỡng.
Dì nấu sẵn thức ăn hết cho con rồi.
Miệng thì nói vu vơ mà một tay thì lôi bàn tay tôi nhét vô. áo đòi bóp vú.
Bả độc thiệt, dưới thì trống huơ, trên cũng trống hoác, có thấy cái xú nào đâu.
Thành ra thọt tay vô là đụng hai vú chình ình liền.
Tôi ví von : dì dặn con hốt hụi thì hốt chén hụi lớn hay hốt chén hụi nhỏ.
Dì xỉ ngón tay lên trán tôi mà chửi nho nhỏ : đồ quỉ, bóp còn đòi vú lớn, vú nhỏ.
Tôi lại nhỏng nhảnh chọc dì : còn dì nói con đi gom nợ, vậy con gom món nợ ở dưới hay món nợ trên.
Sẵn tôi đang nghiến cái hột le trong răng, dì sướng nên nắc lồn lia lịa mà trả lời : con gom tiền góp ở dưới cũng được hay ở trên. cũng xong, nhưng nhứt định là đừng cho thiếu.
Mấy mẻ nhín được một bữa là ì xèo đá gà thêm bữa nữa, nợ chồng khó đòi.
Tôi thấy dì xủi lết cái lồn thì cắn thêm một phát và hai tay. bóp nghiến vú dì ra.
Bà má sướng ngoáy lia cái lồn, nước trào ra lênh láng.
Tôi nút lụt xụt làm dì quíu thằn lằn.
Tôi bú lần xần khi nghe ba hét giục thì dì hốt hoảng giựt lồn ra, dáng tiếc rẻ và láu táu nói : thôi dì đi nghe, ở nhà con ngoan ngoãn, dìa dì thưởng.
Tôi chờ cho tiếng ga ra đóng lại thì thở phào thoát nạn.
Tôi hít mấy hơi dài cho nhịp thở bình thường lại và lôi con di. động ra.
Tôi bấm số sau khi nhẩm nhìn thì giờ trên máy.
Tiếng đáp mau lẹ cho biết lão ấy cũng đến sở rồi.
Bà ấy a lô, a lô mấy tiếng.
Tôi lừ đừ trả lời : là tôi đây, đêm qua bà ngủ có ngon không ? Bà than vãn : cậu liều quá, sao lại gọi lúc lão có nhà.
Tôi cười khục khục : tôi thích trò hồi hộp thế mới có kỷ niệm.
Và chưa chờ bà hỏi gì, tôi mở lời than như bộng : bà kế đó còn yên tâm ngủ ngay, chứ tôi trằn trọc mãi .
Bà có vẻ ỡm ờ : sao thế ? Tôi ngủng ngẳng đía : thì nhớ bà. chứ sao nữa.
Tiếng bà : xạo, cậu đã biết gì nhiều về tôi mà nhớ, cậu nhớ dì cậu thì có.
Tôi phải chối dứt dạt ngay : ấy chết, bà đừng nghi thế, nhỡ ba tôi nghe được, oan gia lắm.
Dì là dì, con là con, tôi nào dám tơ hào, bậy bạ, loạn luân thế.
Bà cười hì hì xí xóa : thế tôi hỏi cậu nhớ gì nào.
Tôi gãi đầu gãi tai để chọn một câu nào thật ý nhị chọt vào. lỗ tai bà.
Tôi chợt lóe ra, tôi à uôm : nhớ cái đường rãnh sâu thực sâu như hang thuồng luồng ở giữa hai vú bà chớ còn. nhớ gì nữa.
Tôi nghe bà a lên một tiếng trong máy, nhưng sau đó lại ỡm ờ trêu tôi : tôi có mặc áo, mặc cả nịt thì cậu thấy cóc gì mà nhớ.
Chẳng qua cậu tưởng tượng.
Tôi tả oán ngay : ấy chẳng thà thấy tét bét te be lại đỡ. cuồng, đằng này cứ lơ thơ tơ liễu buông mành thế mới chết.
Cả đêm chập chờn cứ nhìn thấy bậy.
Bà có vẻ thú vị với trò cút bắt của tôi nên reo nhỏ : thế cậu thấy bậy gì vậy ? Tôi. lả lướt ngay một đường tăng gô : ấy, khó nói lắm, lúc nào bà rảnh ghé lại, tôi sẽ trực tiếp kể bà nghe.
Nói trên điện thoại, lỡ ai nghe được người ta cười chết.
Bà như chợt nhớ ra : à phải, hôm qua có hẹn đến thu hụi sáng nay mà.
Vậy tôi đến ngay được chứ ? Tôi phấn chấn lạ kỳ, không ngờ ông thần may mắn ở đâu nhanh chân đến liền, nên tôi ấp úng : vâng, mời bà, ba và dì tôi đều đi vắng cả, nhưng có giao tiền lại chờ bà đến lấy.
Tôi hí hửng vì tóm được cái đuôi con chuột nói láo của bà.
Tôi choàng dậy, nhoáng nhoàng làm vệ sinh thân thể, lẻn vô buồng dì nhón cái number five xịt tóe lóe khắp thân.
Tôi cũng lục ngăn kéo dì thủ vội cái xú và cái sịp khoét ở hai. đầu vú và cửa lồn nhét túi.
Tôi không hiểu tại sao tôi làm vậy, nhưng biết đâu ông thần may mắn xui khiến lại ban thêm cho tôi nụ cười nào nữa.
Trên đời nào ai đoán được sự tình.
Tôi nhấp nhỏm chờ.
Tiếng chuông ính oong bữa nay sao lanh lảnh, thánh thót, vui đến thế.
Tôi trịnh trọng đứng lên ra đón.
Ôi dào, bữa nay sao bà đẹp lạ, người trông tha thướt vô cùng.
Tôi lịch sự mời bà vào và khen lơ lửng : hôm nay trời tuyệt đẹp, nhưng vẫn còn thua bà.
Bà vấp chân bước hụt, tôi quáng quàng đỡ sau lưng, bà cám ơn và lí nhí : cậu chỉ nói bậy.
Tôi khoái chí trong lòng.
Vào tới phòng khách, tôi lính quính quên cả mời bà ngồi làm bà cũng hơi ngượng.
Sực nhớ ra, tôi mau mắn kéo cái ghế đỡ, chờ bà ngồi và ráo lên chạy đi rót nước.
Bà can ngăn : anh mặc tôi, chỉ ghé lại một tí tôi phải đi ngay.
Tôi xun xoe ngay : ấy chết, sao vội thế.
Lâu lắm mới được gặp riêng bà, xin được nán lại để tôi học hỏi dăm điều và. tôi còn nợ chưa nói chuyện đêm qua nghĩ bậy cái gì nữa.
Bà à lên như cũng vừa chợt nhớ : ừ nhỉ.
Rồi bà ỡm ờ hỏi : nhưng anh giữ tôi lâu lâu, liệu buổi trưa có gì cho tôi ăn không ? Tôi nhận ra cái tiếng “ anh “ bà dùng lần nữa, nên cũng lấp lửng pha trò : tưởng gì chứ đãi thì bà muốn ăn bao. nhiêu bữa cũng có.
Bà liếc tôi châm chọc và lả lơi buông thả : thế à.
Bỗng bà vặn hỏi : thế giờ anh có thể cho biết anh nghĩ bậy. gì để tôi còn giải thích và đi.
Tôi vặn các ngón tay như cô gái được mẹ hỏi có muốn lấy chồng và uốn éo người.
Tôi không ngờ sao không dưng tôi đóng kịch khéo thế, mặt tôi bỗng đỏ nhừ, hai tai nóng hổi.
Thấy tôi ấp úng, bà khuyến khích : anh mạnh dạn nói ra đi, tôi ít gì cũng là bạn của dì anh, không nên không phải tôi sẽ chỉ dẫn cho biết.
Tôi lại tỏ vẻ khó khăn chút nữa : vâng, thế nhưng trai trẻ chúng tôi nghĩ tưởng vớ vẩn lắm, sợ thố lộ ra bà cười.
Bà gạt phăng : thôi, anh khỏi phải rào đón, tôi sốt ruột rồi, không muốn kể thì để tôi về.
Tôi nôn nao chộp giữ tay bà lại, ôi bàn tay múp míp, mềm mại và ấm áp làm sao.
Tôi cầm mà không muốn buông, cứ ấp mãi và nắn nắn nhè nhẹ.
Bà cũng đứng im cho tôi giữ.
Ma xui quỉ khiến thế nào mà tôi nhấc chầm bàn tay ấy đưa lên mũi hít và xoa quanh quanh, rồi lè nhè thưa : suốt đêm tôi chỉ nhớ đến bà mà tức anh ách, khó chịu.
Bà mở to mắt nhìn tôi : thật hả, sao anh bạo thế ? Tội chưa ? Thế sao không gọi dì anh lấy thuốc cho uống.
Tôi thiết tha than vãn : thuốc nào mà chữa được bệnh tương tư, thưa bà.
Bà có vẻ sợ.
Cuống quít cả lên : chết chửa, sao anh lại yêu đơn phương đến nỗi tệ hại.
Vậy anh phải làm sao ? Tôi cà kê dê ngỗng thở dài : thì còn làm sao được, tôi phải rón rén chạy đi xối nước cho tỉnh , mà có ăn thua gì đâu.
Bàn tay bà vẫn ấp trên mặt.
Tôi di chuyển giúi giụi và cố hít hơi hướm của bà.
Bà đờ đẫn cả người, mặc cho tôi xoa bàn tay khắp nơi.
Tôi hít, tôi hôn và dịch xê người ra dần sau gáy, và tự nhiên tôi ghé hôn vào chân tóc bà da diết.
Bà giãy nảy lên : sao anh lại hôn tôi, chỗ ấy tôi buồn lắm.
Tôi vội không để bà trốn lánh nên vẫn thở những hơi sâu vào gáy. bà và lè nhè : tôi van bà, bà cho tôi hôn một tí, chứ không tôi chết mất.
.
Nguồn:Internet