. . Phần 21. . . Nhìn hai cái eo thon nhỏ cùng cặp mông của Nga và Ngọc thì tôi lại hứng lên rồi .
Mặc dù mới làm với Lan hôm qua xong.
Nghĩ lại chuyện hôm qua thì cũng cảm thấy hơi sợ , chuyện này mà lộ ra thì chỉ có đuổi khỏi ngành mà thôi .
. Vào dọn xong cái phòng của mình thì tôi cũng đi ra mà dọn cùng với Nga và Ngọc.
Nga và Ngọc ngạc nhiên hỏi:
-Em nhớ hôm nay anh có tiết dạy mà ?. -Làm gì có em , anh đã để ý kĩ rồi , không sao đâu Không muốn anh làm giúp chứ gì .
. Ngọc thấy tôi nói như vậy thì cũng ngúng nguẩy không nói gì mà chỉ quét cái sân thôi .
Nga thấy tôi với Ngọc nói chuyện với nhau thì tủm tỉm cười mà không nói gì cả .
Dọn xong thì tôi cũng vào trong phòng uống trà xanh cùng với Nga rồi nói:. -Em đã nhận được dạy hợp đồng ở một trường dưới thành phố rồi .
Hai tuần nữa là em chuyển xuống .
Hôm đó liên hoan nhé
. Hơi ngỡ ngàng khi Nga nói như vậy , tôi tưởng Nga là một cô giáo vì đam mê giảng dạy nên mới lên đây chứ không nghĩ Nga lại chuyển .
Vê vê cốc trà xanh nóng trong lòng bàn tay tôi nói :
-Anh tưởng em muốn dạy cho học sinh ở đây lắm chứ .
-Thì cũng muốn , nhưng còn cơm áo gạo tiền nữa chứ anh .
Dạy ở trên này thì bao giờ mới khá được .
Một thời gian cảm thấy mình cống hiến được rồi thì mình về thôi .
Em cũng chẳng có ý định lâu dài ở đây mà .
. Ngọc thấy Nga nói như vậy thì cũng nói :. -Em thì chưa biết thế nào , cứ ở trên này một thời gian nữa, biết đâu lại kiếm được anh nào đẹp trai ở đây nhỉ.
. Tôi cười mà nói :. -Biết đâu được đấy , lại có giáo viên mới lên thì chắc là cũng có thôi .
Tôi nói nhưu vậy nhưng quả thật gần hai tháng thôi nhưng tôi cũng nhớ nhớ .
Nga mà xuống dưới thành phố thì cũng cảm thấy tiếc một cái gì đó .
Có lẽ là những tình cảm thoáng qua , những lúc ân ái cùng với nhau .
. Ngoài trời nắng vẫn vàng .
Những tia nắng ấm áp trải dài trên cái sân đất .
Ngồi nói chuyện một lúc rồi tôi về phòng .
Cảm giác vẫn nâng nâng như thiếu một cái gì đó .
Ăn tạm một chút gì rồi tôi soạn giáo án , chiều lên lớp .
Tiết học buồn tẻ trôi qua vì tôi không có hứng thú gì mà dạy học sinh cả .
Đến chiều tối về thì tự dưng Lan gặp tôi mà nói :
-Anh à em bảo này ?. . Hơi ngạc nhiên trước xưng hô của Lan tôi mỉm cười bảo lại :. -Anh mua hộ em mấy quyển sách này được không ? Em muốn có mà không tìm thấy ở đâu cả !. . Nhận mẩu giấy của Lan tôi thấy ghi những tác phẩm khá hay như « Cuốn theo chiều gió » và mấy tác phẩm của Quỳnh Dao nữa .
Nhìn mẩu giấy với những nét chữ xinh xắn thì tôi mỉm cười bảo :. -Cuối tuần chắc anh rỗi , về thăm nhà anh sẽ mua cho em .
Tặng người yêu ngố bé bỏng của anh .
. Nghe tôi nó là người yêu bé bỏng thì Lan chỉ cười .
Hai gò má ửng hồng của Lan làm cho tôi thấy hay hay và đáng yêu hơn .
Vuốt nhẹ mái tóc rồi tôi nói :
-Tối nay anh lại dạy tụi em học à ?. -Vâng ! Nhớ đến sớm, về muộn một chút đưa em về đấy nhé .
-Được rồi anh nhớ mà .
. Nói xong thì tôi gấp mảnh giấy , để vào trong cặp rồi vào trong nhà .
Nga cũng vừa đi dạy về lịch kịch mở cái kháo rồi bảo tôi :
-Bé Lan đến làm gì vậy anh ? Chắc lại có tình ý gì với thầy rồi ?. -Có gì đâu mà , nhờ anh mua hộ mấy quyển sách đây , giấy hãy còn đây này .
. Nói xong thì tôi móc cái tờ giấy cho Nga đọc , thấy mất nét chữ ngộ nghĩnh, « thầy mua giùm em mấy quyển này….. » .
thì Nga cười mà nói :
-Con bé có cá tính đáng yêu thế nhỉ .
Tưởng là thư tình cơ !
-Thư cái gì mà thư , chỉ được nghĩ linh tinh.
. Tôi mỉm cười rồi cũng mở cái cửa của mỉnh a mà bước vào bên trong .
Để cái cặp lên bàn tôi ngồi nghỉ một chút .
Dọn lại đống sách vở để lộn xộn trên bàn rồi tôi ra ngoài sân ngắm những tia nắng buổi chiều còn sót lại .
Nga cũng đang bê cái rổ rau ra hiên vừa nhặt vừa nói chuyện với tôi :
-Em đi rồi anh có buồn không ?. -Buồn chứ ! Không được nói chuyện với em mà .
-Có thật không hay là không làm với em thì buồn .
Tôi quay lại mỉm cười thật tươi mà nói :. -Có lẽ cả hai .
. Nga cũng cười mà nói lại :. -Nhưng có Ngọc ở đây rồi thì làm sao mà phải buồn .
Khéo nó làm còn khéo và chiều em hơn anh đấy chứ lại không à ?
-Mỗi người khác nhau , đâu có người nào giống người nào đâu cơ chứ .
Mỗi người có một vẻ đẹp riêng mà .
Không giống nhau mà .
Nga nghe tôi nói như vậy thì chỉ cười mà không nói gì.
Nhặt rau xong thì Nga nói :
-Tối nay qua ăn cơm với em .
Một mình ăn lách cách ra .
Tôi mỉm cười mà bảo :. -Có món gì mà mời anh ?. -Như bình thường thôi , chẳng có món gì cả đâu mà .
. Tôi chỉ cười rồi gật đầu .
Một lúc sau thì Ngọc cũng đi dạy về.
Cả ba chúng tôi ăn cơm rồi ngồi nói chuyện với nhau một chút .
Câu chuyện xoay quanh chủ đề trường lớp rồi cuối cùng cũng đi đến chủ đề tình dục .
Nhưng chỉ nói thoáng qua thôi vì tôi còn phải đi dạy nữa .
. Hôm nay đến học thì thấy Lan búi tóc kahs là cao , còn Thục và Trinh với Hồng thì bình thường nhưng đều xinh xắn cả .
Đặc biệt là Thục để hai cái bím tóc trông khá nhí nhảnh .
. Hôm nay tôi dạy bài « Mảnh trăng cuối rừng » .
Một tác phẩm của Nguyễn Minh Châu .
Một tác phẩm khá là thú vị.
. Dạy đến tầm chín rưỡi tối xong thì Lan, Hồng cùng với Trinh cũng đi về .
Tôi ngồi nói chuyện với Thục và lên nhà nói chuyện với bố mẹ Thục một chút rồi cũng về .
Mỉm cười nghĩ chắc là Lan cũng đợi tôi .
. Quả thật đi được vài bước thì Lan đã nhảy ra và vỗ nhẹ vào vai tôi mà nói:. -Nói chuyện gì với bố mẹ của Thục mà lâu vậy anh ?. -Hì thì nói chuyện học hành thôi mà .
Thế đợi anh có chuyện gì vậy ?
-Nhớ anh quá nên muốn gặp .
-Vừa học xong thì đã nhớ rồi à ?. -Ừ nhớ lắm.. !
Dưới ánh trăng vằng vặc .
Lan đi sát tôi , nắm nhẹ lấy tay tôi mà đung đưa nhẹ nhẹ .
Mùi hương tóc đưa nhẹ vào mũi tôi làm cho tôi thích lắm.
Thong thả đi với nhau thì Lan khẽ lí nhí mà nói :
-Anh Tuấn ơi em nhớ mùi của anh ?. Hơi ngạc nhiên tôi hỏi :. -Mùi gì thế ?. -Mùi của anh ấy , thế anh không nhớ mùi của em à ?
-Có chứ ! Nhớ lắm, thèm cái mùi ấy lắm đấy nhưng mà sợ ai biết được thì chết !
-Hì hì ! Ăn vụng thế mới hay .
Ra đầu làng đi anh , hôm nay em xin phép về muộn chút rồi không sao đâu .
Cơn hứng tình bên trong con người tôi cũng trỗi dậy , được Lan mời gọi như vậy làm tôi thích lắm .
Không thể nào mà cưỡng lại được .
Tôi nói :
-Ra ngoài đấy cho anh ôm hả ?. -Ừ ! Cho hết luôn !. -Nhưng nhỡ người làng ra biết thì sao ?. -Vào trong cái chòi mà xây tránh mưa ấy , chẳng ai ra đấy đâu , mà ở đấy có cái sập gỗ rồi , ngồi ở đấy cũng thích .
Tôi mỉm cười rồi cả hai sánh bước trên đường làng đầy ánh trăng .
Ra đến cái chòi đất để trú mưa .
Tôi với Lan ngồi , để cặp sang một bên rồi tựa vào vai nhau nhìn ra đồng lúa .
Vẫn ôm như vậy nhưng tôi chầm chậm mà luồn nhẹ nhàng vào trong cái áo đồng phục của Lan .
Ngạc nhiên vì Lan không mặc áo lót .
Quay sang tôi hỏi nhẹ :
-Sao không mặc áo lót à ? Lúc dạy anh thấy em mặc áo mà ?. -Thì lúc ra ngoài em cởi ra .
Anh thích em mặc à ?
-Không ! Anh thích em cởi mà .
Nói xong thì hai ngón tay của tôi cũng chầm chậm mà vê nhẹ nhàng cái núm vú bé xíu của Lan .
Lan cũng thích lắm dựa người vào tôi mà khẽ nói :
-Anh thích sờ ngực em không?. -Có hì hì ! Muốn bú nó như con nít nữa !. -Eo dê thế! Thầy gì mà bú tí trò kìa !. -Thì thầy nhưng cũng là người yêu mà .
. Nói xong thì tôi cũng chầm chậm cởi từng cái cúc áo ra rồi cúi xuống mà hôn nhẹ nhàng lên cái cổ trắng ngần rồi .
Vừa hôn tôi vừa liếm nhẹ nhẹ khiến cho Lan càng thích hơn .
Thân thể nõn nà của Lan rung lên từng đợt .
. Vén nhẹ cái áo xuống rồi rồi vạch tóc của Lan sang một bên rồi tôi nói khẽ :. -Anh bú nhé được không anh thèm lắm rồi ?. -Có ! Em muốn được anh bú lắm !. . . .
Nguồn:Internet